Toàn thể nghệ sĩ được tập trung lại, xếp thành vài hàng dưới sự hướng dẫn của trưởng đoàn.
Có thể bởi vì vẻ bề ngoài của A Nam trông cũng khá nên được xếp vào vị trí chính giữa, bên cạnh đều là những người lớn tuổi. Dáng vóc anh cao hơn người ta những hai cái đầu, đứng trong đám người với vẻ mặt vô cảm, trông khá ngốc nghếch.
Người dẫn chương trình còn chưa đứng vào vị trí thì du khách đã vội vàng nhào đến giành chụp ảnh trước. Một người vừa xông lên thì những người khác cũng không chịu yếu thế, mọi người đồng loạt ùa vào chụp tới chụp lui. Xem ra, không phải lần đầu tiên người dẫn chương trình gặp phải tình huống này, chỉ cầm lấy micro nói xin mọi người đừng nên chen lấn rồi cứ để mặc họ.
Ánh mắt Thành Vân vẫn nhìn vào Chu Đông Nam. Anh khá nổi bật trong dàn nghệ sĩ, thứ nhất là dáng vóc, thứ hai là vẻ bề ngoại tạm được. Sau khi chụp ảnh tập thể xong có rất nhiều người đến kéo anh chụp ảnh chung, anh không từ chối ai hết, ai lôi cũng đi theo.
Thành Vân đứng cách đó không xa nhìn hai cô gái trẻ chạy đến, mỗi cô kéo một cánh tay của A Nam, tạo dáng xong thì một cô gái khác giơ máy lên chụp ảnh cho hai cô nàng, vừa chụp vừa nói: "Cười một cái đi anh đẹp trai, mau cười đi nào!"
Nói rất lâu nhưng A Nam vẫn mang vẻ mặt đó. Không phải là anh không muốn cười, nhưng thật sự không quen, nặn mãi không ra, mặt cứ giật giật.
Cô gái chụp ảnh cũng không biết nói sao, nhanh chóng chụp tách tách hai tấm rồi đổi đi chụp người khác.
Thành Vân xem mười phút, trường hợp như thế xuất hiện rất nhiều. Cô lại nhìn sang bên cạnh, cũng là người dân tộc thiểu số, cũng là đàn ông trẻ tuổi nhưng mấy người bên cạnh rất vui vẻ với du khách, họ hòa đồng và tạo đủ dáng để chụp hình. Có lúc thì khoa tay múa chân, có lúc thì câu cổ bá vai. Có một anh chàng còn nhiệt tình bế cả du khách nữ lên, khiến mọi người vừa reo hò vừa chụp hình liên tục.
Nhìn lại A Nam khô khan giống như là chụp ảnh chứng minh vậy.
Qua một lúc sau, Thành Vân thấy du khách chụp hình đã đủ cũng bắt đầu rời khỏi sân khấu, cô mới đi qua nói chuyện với A Nam.
"Mặt anh làm bằng thạch cao à?"
A Nam cởi mũ xuống: "Không phải."
"Tôi khuyên anh nên nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói."
A Nam lắc đầu, trên trán rỉ mồ hôi lấm tấm: "Thật không phải mà."
Có người đến kêu A Nam, anh đưa khèn lại cho người ta, lại nói vài câu. Thành Vân nghe không hiểu, chỉ nhìn người đó cầm cây khèn đi.
"Làm xong chưa? Tiếp theo còn làm gì nữa không?"
A Nam lau mặt: "Không có, xong rồi."
"Có mệt không?"
"Không mệt, chỉ múa có một lần thôi."
"Anh từng múa nhiều lắm à?"
"Ừ, vào mùa đắt khách một ngày phải biểu diễn rất nhiều đợt."
"Anh hay biểu diễn lắm sao?"
"Không, tôi không thường làm." – A Nam giải thích – "Tôi chỉ là dự bị, vì hôm nay có người bị bệnh nên tôi mới đến làm thay."
"Chữa cháy à?"
"Cứ xem là vậy."
Hai người vừa nói chuyện vừa đi theo dòng người ra ngoài, Thành Vân nói: "Tôi mời cơm."
A Nam nhanh chóng quay đầu nhìn Thành Vân. Thành Vân nhíu mày, nói với vẻ không hài lòng lắm: "Ánh mắt anh là sao? Giống như là tôi đang cài bẫy anh vậy. Nói gì thì nói, anh đã ăn cơm chưa?"
A Nam lắc đầu: "Chưa ăn."
"Vậy tôi gọi thêm hướng dẫn Trương, chúng ta cùng đi ăn."
Cuối cùng A Nam vẫn đồng ý, được ăn cơm miễn phí thì đâu có lý do gì để mà từ chối chứ! Thành Vân gọi điện thoại cho hướng dẫn Trương. Cô ta không vào xem biểu diễn, vẫn đứng ở ngoài. Nhận được điện thoại của Thành Vân, ba người gặp nhau ở ngoài cửa trung tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!