Chương 7: (Vô Đề)

Thành Vân bắt điện thoại.

"Tiểu Vân!"

"Lý tổng."

"Đang làm gì vậy?"

Thành Vân tựa vào bậc thang cứng phía sau nói: "Không làm gì cả."

"Không làm gì cả là làm gì?"

"…"

Đây là cuộc điện thoại chả có nội dung gì, nhưng Thành Vân đã nhận được rất nhiều cuộc gọi như vậy từ Lý Vân Sùng, nhiều đến mức không đếm xuể. Mỗi lần cô đi công tác, Lý Vân Sùng sẽ gọi điện thoại  hằng ngày. Có khi là bàn việc công, có khi chỉ nói đôi ba câu vu vơ.

Trên sân khấu người dẫn chương trình đã giới thiệu xong, chương trình bắt đầu mở màn, tiết mục đầu tiên là tiết mục múa.

Sau phút an tĩnh ngắn ngủi, trên khu đất trống vang lên tiếng lục lạc leng keng. Hai hàng cô gái người Miêu từ từ đi ra từ hai bên cánh gà, đầu cài trang sức bạc, ăn mặc lộng lẫy, mặt nở nụ cười.

"Ôi chao, anh ở đây mệt không chịu nổi, em lại đang đi du lịch vui vẻ."

Thành Vân nhìn đồng hồ, vào giờ này dựa theo kế hoạch dưỡng sinh của Lý Vân Sùng thì hẳn đã tan việc về nhà. Lại nghe thấy giọng ông lười biếng, cô biết rằng mình đã đoán đúng.

Thành Vân suy nghĩ chắc hẳn ông đang nằm trên chiếc giường lớn, chờ đầu bếp nấu canh mang lên. Đó là chiếc giường gỗ tử đàn ông rất thích mới mua hồi đầu năm với giá hai triệu.

Thành Vân không hiểu mấy thứ đó có ích lợi gì, do Lý Vân Sùng từ từ giải thích cho cô. Cô nhớ lại cách đây không lâu lúc cô chưa đi công tác, Lý Vân Sùng gọi cô đến nhà, ông còn đích thân xuống bếp. Sau khi cơm nước xong hai người uống trà tán gẫu, đúng lúc ông nhắc đến chiếc giường này.

"Gỗ tử đàn là "vàng trong các loại gỗ", ngủ lâu trên người sẽ có hương thơm. Mà cây tử đàn còn xua đuổi côn trùng, vào mùa hè cũng không bị muỗi đốt. Chiếc giường của anh được làm cầu kỳ, đánh bóng bằng cỏ Mộc Tặc, bản thân cỏ Mộc Tặc tán phong giải nhiệt, đánh bóng lên giường tử đàn càng có tác dụng điều tiết khí huyết, lưu thông máu và dưỡng da."

Ông nói hứng khởi, còn lôi kéo Thành Vân vào phòng xem: "Nào, Tiểu Vân, em xem phần đầu giường chạm trổ hoa văn của anh đi, khi sờ vào sẽ tỏa ra hương gỗ. Nó không chỉ có thể giúp an thần, đầu óc tỉnh táo mà còn dần dần còn có thể ngăn ngừa tế bào chết, giảm nếp nhăn, làm đẹp da nữa đấy."

Thành Vân đưa tay sờ thử, quay đầu cười đùa: "Anh nên chuyển sang nghề bán giường đi, nhân viên cửa hàng cũng nói không bằng anh đâu."

Lý Vân Sùng cũng cười: "Được thôi, sau này anh về hưu, mua một căn tứ hợp viện trong ngõ hẻm nào đó ở Bắc Kinh. Một năm đi ra ngoài hai mùa xuân, thu để tìm hàng, thời gian còn lại sẽ ở trong nhà."

"Vậy làm sao mà buôn bán?"

"Em không hiểu rồi, nhà buôn chân chính đều tự mình tìm nhà bán, nhưng đồ bán đưa đến cửa người ta không xem vừa mắt đâu."

Thành Vân nói: "Nhà buôn? Giống như anh đó hả?"

Lý Vân Sùng gật đầu không biết xấu hổ: "Giống như anh vậy."

Mặt trời đã xuống núi, trung tâm biểu diễn đã lên đèn. Tiết mục múa của cô gái người Miêu đã kết thúc, hiện tại đổi sang một người đàn ông lên sân khấu. Thành Vân chỉ lo tranh luận với Lý Vân Sùng, không nghe thấy người chủ trì giới thiệu tiết mục gì. Xem một hồi mới biết được người đàn ông này thổi nhạc bằng lá cây.

Thành Vân đưa di động ra xa một chút, hướng về phía sân khấu chính giữa.

"Có nghe thấy không?"

"Nghe thấy, đây là gì?"

"Có một người đàn ông thổi nhạc bằng lá cây."

Lý Vân Sùng nói: "Lá cây à? Sao lớn tiếng như vậy được?"

"Anh đần à? Đương nhiên là gắn micro rồi."

Lý Vân Sùng khá ai oán: "Ôi, chê anh đần kìa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!