Edit: Vickiee
Beta: Hàn Vũ Phi + Trịnh Bà Bà
Ngày cuối cùng.
Thành Vân lại đến trước cửa nhà Lý Vân Sùng.
Cô gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời.
Thành Vân không vội bỏ đi, cô đi lòng vòng trong sân, nhặt một viên đá dùng để trang trí trên lối đi, ném về phía cửa sổ lầu hai.
Phòng khách ở lầu hai, chính là phòng của Thành Vân.
Cô ném rất mạnh, tấm kính lập tức vỡ vụn. Trong buổi sáng sớm yên tĩnh, tiếng kính vỡ vang lên khắp khu cư xá nghe chói tai lạ thường. Bầu trời mờ mịt, trong nhà không có một bóng người, cũng không có ai đến xem xét.
Cuối cùng chỉ có bảo vệ khu dân cư đến đây, bảo vệ cũng nhận ra cô, dù gì cũng qua lại mấy năm, ai mà chẳng nghe được chút tin đồn. Trong mắt gã Thành Vân đơn giản chỉ là một ả tình nhân bị vứt bỏ, có khả năng làm nên điều chứ, chỉ biết gây phiền toái đến vậy thôi.
Cánh tay cô bị kéo đi, Thành Vân giật lại, điều này càng làm cho tên bảo vệ cảm thấy khinh thường hơn. Cô dù gì cũng là một nhân vật có danh dự có uy tín, cần gì phải làm mọi việc trở nên khó coi như thế, y hệt như một người đàn bà chanh chua.
Ánh mắt Thành Vân hung tợn, cô đánh lại, cô rút tay về, nhưng từ đầu đến cuối đều không hề lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm lên lầu hai, nhìn về bóng người đang đứng cạnh khung cửa sổ vừa bị ném vỡ kia.
Tim Lý Vân Sùng dường như đập nhanh hơn, trào ra một loại cảm giác sảng khoái vì được trả thù, khiến cả cơ thể ông đều run lên.
Thành Vân đưa tay nắm lấy góc áo của tên bảo vệ, đá luôn vào hạ bộ của gã. Tên bảo vệ không ngờ người phụ nữ này lại ra đòn hiểm độc như thế, không kịp trở tay, lập tức che đũng quần ngồi xổm xuống đất.
Thành Vân thở hổn hển, sửa sang lại quần áo, đi về phía nhà của Lý Vân Sùng.
Khi cô vừa đi vào sân, cửa lại được mở ra.
Lý Vân Sùng khoanh tay đứng ngay ở cửa, lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt chăm chú mà xa lạ.
Thành Vân đi thẳng đến trước mặt ông: "Em có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?"
Thành Vân đi luôn vào trong nhà, lúc lướt qua nhau, Lý Vân Sùng đột nhiên kéo cô lại.
"Anh có cho em vào nhà à?"
Thành Vân liếc mắt nhìn ông: "Có người muốn điều tra công ty của em."
"Vậy à?" Dường như Lý Vân Sùng chẳng thèm để tâm.
"Anh biết?"
Lý Vân Sùng không đáp, Thành Vân nheo mắt, gằn từng chữ: "Lý Vân Sùng, em không nói đùa, có người đang điều tra em!"
Lý Vân Sùng lại tỏ vẻ khó hiểu: "Vậy thì sao?"
"…"
"Em đến tìm anh, là vì muốn anh giải quyết giúp em à? Thành Vân, lúc em bỏ đi không phải còn rất vui vẻ sao?"
"Lý Vân Sùng!"
Lý Vân Sùng hất cằm: "Nếu em thật sự có chuyện gì thì cũng đừng đến tìm anh nữa, tự đi mà giải quyết đi!"
Thành Vân lạnh nhạt nói: "Nếu họ điều tra em thì cũng sẽ điều tra đến anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!