Chương 62: (Vô Đề)

Edit: Vickiee

Beta: Hàn Vũ Phi + Trịnh Bà Bà

Vẫn là ấm tử sa, vẫn là trà Long Tỉnh, vẫn là mùi đàn hương thoang thoảng mãi không tan.

Chỉ là, hôm nay, người ngồi ở đối diện không còn là người phụ nữ có dáng vẻ không nghiêm chỉnh, khi trong nhà không có ai sẽ lập tức ngồi trên ghế sô pha, cả người như không xương dựa như trước kia nữa.

Đã gần đến cuối tháng tư nhưng khí lạnh ở thành phố Bắc Kinh vẫn chưa tan hẳn. Dì Hồng đứng ở góc nhà mở máy sưởi, chiếc máy nhỏ không thể chống lại  thời tiết, không khí trong phòng khách vẫn có vẻ lạnh lẽo và khô  hanh.

Tào Khải ngồi trên ghế sô pha mà như  đang ngồi trên đống than.

Anh ta vừa thấy hối hận vừa  khó chịu.

Đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần có chuyện gì liên quan đến Thành Vân, bất kể là khi bàn bạc hay ra quyết định, anh ta luôn là người đầu tiên bị Lý Vân Sùng gọi đến. Lúc ban đầu, anh ta cũng có lòng muốn thăng tiến,  tranh thủ bồi dưỡng tình cảm với lãnh đạo, đây chính là ước mơ của biết bao nhiêu người làm kinh doanh.

Chỉ là khi đó, Lý Vân Sùng vẫn còn giữ được Thành Vân, đường thăng tiến của anh ta cũng quả thật rộng mở, nhưng lúc này…

Một tiếng cạch vang lên, tách trà đã bị đặt trên mặt bàn.

Tào Khải bị tiếng động này làm giật mình. Lý Vân Sùng đang ngồi đối diện với anh ta, mặc một bộ quần áo ở nhà, vừa đặt tách trà xuống, dựa người vào tấm đệm lưng, trông dáng vẻ biếng nhác.

Tào Khải lại lên tiếng, vẫn là câu nói giống hệt ban nãy.

"Lý tổng… Chị Thành đã chờ ngoài cửa lâu rồi."

Lý Vân Sùng vẫn ngồi dựa vào đệm, vẫn không nói gì.

"Hình như thật sự có chuyện cần nói." – Tào Khải do dự – "Hay là, tôi đi hỏi thử một chút xem sao?"

Ánh mắt Lý Vân Sùng lạnh nhạt liếc qua: "Hỏi cái gì?"

"Đây là lần thứ hai chị ấy đến đây, hôm qua đến đây, anh… anh cũng không chịu gặp, lần này chị ấy bảo tôi, nhờ tôi nếu có thể thì chuyển lời giúp." – Tào Khải khuyên Lý Vân Sùng – "Lý tổng, phụ nữ ấy mà, đều rất ngu xuẩn, nhưng dù sao chị ấy đã theo anh nhiều năm như vậy, chị ấy muốn quay đầu, hay là cho thêm một cơ hội nữa đi."

Lý Vân Sùng nhìn chằm chằm Tào Khải, ánh mắt lạnh lẽo như loài rắn độc, khiến Tào Khải lạnh cả sống lưng.

"Cho thêm cơ hội à?" Vẻ mặt Lý Vân Sùng không hề thay đổi: "Cho thêm cơ hội gì chứ?"

Tào Khải cảm thấy mình cứ như đang phải chịu cực hình: "Cũng… cũng không phải cơ hội gì cả…"

Lý Vân Sùng chỉ cười thêm một tiếng, nhìn sang hướng khác.

Tào Khải vô ý nhìn thoáng qua, phát hiện quai hàm Lý Vân Sùng đang nghiến chặt, trong lòng  cười thầm, có năm phần khinh thường, cả năm phần bất đắc dĩ.

"Lý tổng, tôi đi trước đây, tôi cũng chỉ vì một cú điện thoại nhờ giúp đỡ của chị Vân nên mới đến, anh không muốn gặp chị ấy thì cứ không gặp, tôi còn có việc bên công ty nữa…"

"Cậu giúp tôi nói với cô ấy một câu!"

Tào Khải dừng lại, ánh mắt Lý Vân Sùng vẫn đang nhìn về một phía nào đó, cứ như đang ngắm hoa, lại như nhìn nơi vốn được treo lồng chim trước kia.

Tào Khải yên lặng chờ. Hai bên má Lý Vân Sùng  hơi cử động, mắt nheo lại.

"Cậu nói cho cô ấy biết, phải hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc với tên đàn ông kia. Thì tôi sẽ…"

Tiếng điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Hai người đàn ông đều bị tiếng điện thoại di động làm cho giật mình. Tào Khải lấy điện thoại ra, sau đó liếc về phía Lý Vân Sùng: "Là chị Thành…"

Lý Vân Sùng không  đáp, điện thoại di động vẫn đang vang lên. Tào Khải tay cầm điện thoại di động mà không biết làm thế nào cho phải, Lý Vân Sùng mãi mới lạnh nhạt nói: "Bắt máy đi chứ còn ngồi  làm gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!