Chương 60: (Vô Đề)

Edit: Vickiee

Beta: Hàn Vũ Phi & Trịnh Bà Bà

Cứ năm phút Lưu Giai Chi lại nhìn ra bên ngoài một lần, cô cảm thấy lúc mình hẹn gặp vị kiểm sát viên kia  cũng không căng thẳng đến mức  này.

Trong lòng cô thấy tức giận, rõ ràng là hẹn đúng mười một giờ, vậy mà người phụ nữ kia lại dám đến trễ!

Người xung quanh  qua lại rất nhiều, Lưu Giai Chi quên mất rằng nơi mà hai người hẹn gặp là ở khu Đại Sách Lan*, một địa điểm du lịch. Tiếng ồn ào chói tai, nhiều kiểu người  đan xen, Lưu Giai Chi vừa phải đợi người lại vừa phải chú ý không cản trở mấy vị du khách đang muốn chụp ảnh trước tấm biển "Đại Sách Lan" thật lớn kia.

(*Đại Sách Lan là con phố buôn bán lâu đời nhất ở Bắc Kinh)

Một lúc sau, cuối cùng cô cũng thấy Thành Vân.

Trong đám đông, cô ấy rất nổi bật với dáng vẻ cao gầy, quần áo tối màu, mặt mày hơi tái nhợt.

Tim Lưu Giai Chi thít chặt lại.

Đây là người phụ nữ mà Chu Đông Nam yêu. Lúc đầu cô hỏi anh vì sao lại thích người phụ nữ này, Chu Đông Nam đã đưa ra một câu trả lời khiến cô rất đau ruột, đó là xinh đẹp.

Cô còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Thành Vân đã chạy đến ngay trước mặt cô.

"Để cô phải đợi lâu rồi!" Cô ấy nói.

Vóc dáng cô ấy rất cao, dù hôm nay Lưu Giai Chi đặc biệt mang đôi giày cao gót nhưng vẫn thấp hơn cô ấy nhiều.

Lưu Giai Chi cố duy trì vẻ mặt bình thản, thầm nghĩ phải tỏ rõ khí thế của mình, nếu như đang bàn chuyện hợp đồng, cô đã có thể giành thế chủ động rồi.

"Cũng không lâu lắm." Nhưng giọng nói của cô tỏ ra vẻ không hài lòng.

Thành Vân lại hoàn toàn không để  tâm, sự chú ý của cô đăng đặt ở nơi khác. Người người đang qua lại trên đường, từng cửa hàng đặc sắc, Lưu Giai Chi không biết cô đang nhìn gì nên  vẫn tuân theo nguyên tắc địch không động ta cũng không động, không nói gì, chậm rãi chờ đợi.

"Lúc tôi vừa đến Bắc Kinh, ở đây có một quán đồ nướng." Thành Vân bỗng thản nhiên nói. Cô duỗi tay, chỉ về một hướng.

Lưu Giai Chi không rõ vì sao cô lại nhắc đến chuyện không liên quan này, cũng không  bận tâm lắm mà đáp lại: "Vậy à, thế giờ không còn  nữa sao?"

Vẻ mặt Thành Vân mờ mịt: "Nghỉ rồi, đã không còn bán từ lâu rồi."

Cô như chìm vào một hồi ức nào đó, người  ngoài không thể nào xen vào được. Lưu Giai Chi chỉ có thể đứng bên cạnh, không thể nói gì.

Người phụ nữ này rốt cuộc có biết hôm nay hai người hẹn gặp nhau để làm gì không vậy?

Cũng may Thành Vân không bỏ mặc cô quá lâu, một lúc sau, cô ấy đã quay đầu lại, đánh giá Lưu Giai Chi.

Lưu Giai Chi lập tức thấy căng thẳng, vẻ ngoài tuy bình tĩnh nhưng trong lòng thì như lâm đại địch.

"Cô ăn cơm chưa?"

?

Thành Vân thấy cô không phản ứng, lại hỏi lần nữa: "Cô ăn cơm chưa vậy?"

"… Chưa."

"Tôi cũng chưa." Cô  chậm chạp lắc lắc khớp cổ: "Vừa thức giấc không bao lâu. Đi thôi, chúng ta tìm một nhà hàng, vừa ăn vừa nói chuyện."

Lưu Giai Chi cố gắng trấn định, thuận ý nói: "Được thôi."

"Cô muốn ăn gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!