"Khoai tây?" – A Nam nhìn Thành Vân – "Cô muốn ăn khoai tây à?"
Anh hơi ngửa đầu giống như đang tìm kiếm xem tiệm nào bán khoai tây nướng khá ngon trong bản.
Thành Vân vốn nói đùa, không ngờ anh lại tưởng thật, cô nói: "Đừng suy nghĩ nữa, vừa đi vừa xem nào."
Hai người đi vào bản, bản Miêu này là thắng cảnh du lịch nổi tiếng nhất nơi đây, được khai phá rất nhiều, nhưng có điều cũng được giữ gìn không ít. Đường được lót đá, hai bên đủ loại cửa hàng, trong đó cửa hàng buônbán đồ bằng bạc là chiếm đa số. Trước cửa đều treo vật trang trí bằng bạc khổng lồ, cũng có cả vài tiệm thủ công mỹ nghệ và thực phẩm.
Thành Vân nhìn cả con đường, rồi hỏi A Nam: "Miêu Vương là ai?"
"Ừ." – A Nam đang chăm chú cúi đầu bước đi không chú ý, lúc này mới quay đầu liếc nhìn Thành Vân – "Cái gì cơ?"
Thành Vân bước chậm lại, chỉ vào hai bên nói: "Anh xem đi. Trang sức Miêu Vương, bánh kẹo Miêu Vương, tạp hóa Miêu Vương…"
"À." – A Nam lại cúi đầu – "Tôi không biết, nhưng chắc chắn không có người này."
"Thế sao lại gọi như vậy?"
"Vì nghe hay."
"À." – Thành Vân hơi đùa – "Tôi còn tưởng rằng Miêu Vương là trưởng bản của các anh chứ, thế lực lớn quá mà."
Vòng qua khúc cua mới thấy một con phố hàng rong. Có điều hiện giờ ít du khách, trên đường hơi vắng lặng. Hai bên đường đều là hàng quán của người Miêu, Thành Vân nhìn sơ qua: Nào là bánh dày, cơm nếp, mì xào, heo rừng nướng… Món ăn không đa dạng nhưng thoạt nhìn trang trí khá bắt mắt, kèm theo cảnh núi non xung quanh khiến người ta nhìn rất muốn ăn.
Đúng lúc Thành Vân đang đói bụng, cô nói với A Nam: "Ăn cái này đi."
A Nam không có ý kiến khác: "Được."
Hai bên đầu phố theo thứ tự là cơm nếp và hủ tíu xào, chủ quán đều là phụ nữ trung niên người Miêu. Thành Vân nhìn sang trái rồi nhìn sang phải, cuối cùng đi đến quầy cơm nếp bên cạnh.
Cơm nếp được nén trong một cái chén đang bốc khói nghi ngút trong thời tiết tháng mười hai. Trên xe hàng rong còn có vài chén lớn, bên trong là đủ loại dưa muối. Thành Vân mua một phần cơm nếp. Cô hỏi bà chủ bao nhiêu tiền, bà chủ nói năm đồng, Thành Vân quay đầu nhìn A Nam.
A Nam vẫn cúi đầu, hai tay bỏ vào trong áo khoác, không biết đang suy tư gì hay là chỉ ngẩn người ra thôi. Thành Vân nhịp lên chân anh một cái: "Này!"
A Nam hoàn hồn: "Sao hả?"
Thành Vân khẽ hất đầu: "Trả tiền."
A Nam ngạc nhiên: "Cái gì?"
Thành Vân nhận lấy đôi đũa mà bà chủ đưa đến, tách ra, ăn trước một miếng, lại nói: "Năm đồng."
Lúc A Nam ngạc nhiên sẽ hơi nhếch môi, Thành Vân vừa ăn vừa thưởng thức. Không biết A Nam thật sự cảm thấy nên mời cô ăn gì đó hay chỉ là bị lây nhiễm bởi thái độ tự nhiên này của cô, sau phút chốc sửng sốt, anh liền móc tiền trong túi quần ra.
Sau khi trả tiền, A Nam nói với Thành Vân: "Cô ăn trước đi nhé, tôi đi làm việc của tôi."
Thành Vân bưng chén cơm nếp trong tay, nói: "Đi đi."
A Nam gật đầu bước đi, đi được vài bước thì dừng lại, anh quay đầu nói với Thành Vân: "Tôi cho cô số điện thoại, nếu cô cần dùng xe thì gọi cho tôi."
"Được." – Thành Vân đưa điện thoại di động ra – "Tự lưu đi."
Sau khi A Nam đi, Thành Vân ngồi trong lều bán thịt heo rừng nướng, vừa ăn vừa mở danh sách cuộc gọi trong điện thoại di động ra. Đứng đầu dãy chữ Z là Chu Đông Nam, người cuối cùng gọi vào máy của Thành Vân.
Thoạt nhìn tên khá nghiêm chỉnh. Thành Vân nhàn rỗi suy nghĩ vu vơ, cô nghĩ thầm chắc do bản thân của A Nam khiến cô nhìn mấy chữ này cũng cảm thấy khô khan và không có linh khí.
Ăn cơm nếp xong, hướng dẫn Trương gọi đến.
"Chị Thành." – Hướng dẫn Trương hấp tấp – "Bọn em đến rồi, chị ở đâu? Đã đến khách sạn chưa? Có ăn cơm chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!