Edit: Vickiee
Beta: Hàn Vũ Phi
Hôm đó, Thành Vân vốn định đi tìm Chu Đông Nam.
Tối hôm trước họ có nói chuyện điện thoại, thật ra cũng không có gì đáng nói, chỉ là Thành Vân kể cho Chu Đông Nam nghe lúc xế chiều cô phải họp nhiều đến suýt nữa thì ngủ gục, còn Chu Đông Nam nói cho cô hay rằng gần đây anh đổi công việc khác.
"Sao anh hay nhảy việc thế hả?"
"Ừm…." Giọng Chu Đông Nam trong điện thoại khá trầm: "Không thích làm nữa thì đổi thôi."
"Bây giờ anh đang làm gì?"
"Do người khác giới thiệu, làm trong khâu hậu cần của một công ty chuyển phát nhanh."
"Hậu cần?"
"Là khuân vác đồ đạc thôi, tiền lương tính theo ngày."
"Có cực không?"
"Tàm tạm."
Thành Vân đã tắm rửa, đang nằm trên giường, hai người cứ câu được câu không trò chuyện, Thành Vân dần thấm mệt, sau đó thì ngủ gà ngủ gật, trả lời cũng dần trở nên lộn xộn.
"Thành Vân, em buồn ngủ rồi phải không, cúp máy đi."
Thành Vân đã ngủ mất rồi.
"Này? Tôi cúp máy nhé, em nhớ bỏ di động ra đấy."
Thành Vân như mê say chìm vào mộng đẹp, trong mơ dường như luôn có người khẽ trò chuyện cùng cô, điều này khiến hôm sau khi cô tỉnh giấc lại có cảm giác hơi ngẩn ngơ.
Cô cầm điện thoại bên cạnh lên, gửi tin nhắn cho Chu Đông Nam, vốn định bảo anh tối nay đến đây, nhưng khi cô ngẩng đầu, phát hiện nắng mai soi vào cửa sổ, sàn nhà bóng loáng gần như bằng phẳng, cả ngôi nhà vừa trống trải lại vừa yên tĩnh.
Cô suy nghĩ một lúc, nhắn rằng tối nay sẽ sang nhà anh.
Chu Đông Nam hồi âm lại rất nhanh.
"Được, tôi chờ em."
Chu Đông Nam đặt điện thoại di động xuống, chuyển nốt thùng hàng cuối cùng.
Anh quay đầu thấy vẫn còn nhiều thứ chưa làm xong, suy nghĩ một lúc, rồi dứt khoát xin nghỉ phép. Sáng hôm nay xem như làm không công, Chu Đông Nam về sớm mấy tiếng, đi chợ mua thức ăn, đến chợ mua thức ăn trước. Lúc đi ra, anh ngẩng đầu lên nhìn trời. Rõ ràng lúc sáng trời vẫn còn trong xanh, chiều liền không thấy mặt trời đâu nữa.
Chu Đông Nam cúi đầu đi về, bỗng nhiên có người gọi anh.
Lưu Giai Chi cũng tan việc sớm, đang ở chỗ tiệm trà sữa mua nước: "Tới đây đi!" Cô ta vẫy tay với Chu Đông Nam, đôi găng tay lông xù vung lên trông có vẻ nặng nề.
Chu Đông Nam cúi đầu đi tới. Anh rất biết ơn cô, mặc dù mỗi lần anh nói cám ơn đều khiến cho người khác có cảm giác thái độ rất vu vơ, nhưng anh thật sự rất cảm ơn cô.
Công việc hiện tại chính là do Lưu Giai Chi tìm giúp anh, hơn nữa, mà cô ta còn rõ ràng đã dùng mối quan hệ của mình. Lúc anh đi làm chẳng có ai hỏi gì nhiều, tiền lương cũng rất khá, trả công theo ngày, mặc dù hơi mệt nhưng lại rất ổn định.
"Uống không, tôi mời?" Lưu Giai Chi cười híp mắt nói "Đúng rồi, hôm nay sao anh về sớm vậy, có phải lại lười biếng trốn việc không?"
Chu Đông Nam lắc đầu: "Hôm nay có việc."
"Mời anh uống trà sữa này!" Lưu Giai Chi quay đầu nói với nhân viên cửa tiệm "Một ly trà sữa yến mạch, cho tôi nhiều yến mạch nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!