Chương 5: (Vô Đề)

Cửa sau xe mở ra, Thành Vân bình tĩnh quay đầu nhìn hai người đang đứng bên ngoài. Trên mặt cô không có biểu cảm dư thừa, có điều nếu là người hiểu rõ cô sẽ biết là cô đang nổi giận. Dĩ nhiên A Nam không hiểu rõ cô, mà người gác cổng cũng vậy.

A Nam rầu rĩ nhìn Thành Vân nói: "Cô bị phát hiện rồi."

"…" – Thành Vân giận vô cùng nhưng lại cười, thản nhiên nói: "Ừ, bị phát hiện rồi."

Người gác cổng bên cạnh nhìn cô gái ngồi co ro trên tấm thảm, nói: "Làm gì vậy hả, đi lậu à? Theo tôi qua đây."

Thành Vân quay người, một chân dài mang giầy ống giẫm mạnh xuống đất, rầm một tiếng, sau đó chân kia cũng bước xuống theo. Cô đứng lên trông còn cao hơn cả người gác cổng.

Thành Vân rất đẹp, có điều dáng vẻ xinh đẹp chỉ là thứ yếu. Bản thân cô khi xưa lận đận, chịu đựng gian khổ lên cao đến ngày hôm nay, nên khí thế  thì khỏi phải bàn.

Cô hờ hững thoáng nhìn sang, người gác cổng vốn định thúc giục cô đi mua vé, nhưng lại không nói ra lời. Trong nháy mắt Thành Vân nhìn về phía A Nam. Cô cứ nhìn như thế, A Nam cũng không tránh né được, cuối cùng đành phải đối mặt với cô.

Thành Vân chậm rãi nói: "Anh chờ tôi."

Đôi môi A Nam mím chặt, nhưng khẽ nhúc nhích giống như đang cắn phía trong.

Thành Vân nói xong đi qua đó theo người gác cổng. Gã dẫn cô đến một căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh. Thành Vân quan sát trước khi đi vào, hiện tại chắc đã đến bản người Miêu rồi, có điều là còn ở ngoài bản. Nhìn phía xa, trên đường phố hai bên san sát nhà lầu nhỏ được trang trí đầy đặc sắc dân tộc.

Người ở đây không nhiều, thỉnh thoảng có mấy người phụ nữ đi ngang qua đều mặc trang phục người Miêu, nhưng lại rất ít thấy đàn ông mặc đồ dân tộc.

Thành Vân vào căn nhà nhỏ mua vé bổ sung, người gác cổng vừa xé vé vừa nói: "Sau này đừng như vậy nữa nhé."

Thành Vân cười nói: "Ừ, thật sự không thể như vậy."

Người gác cổng ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Hai tay Thành Vân bỏ vào trong túi áo khoác, cô cúi đầu, mái tóc đen hơi dài rơi xuống dọc theo vành tai. Cô ý thức được gì đó, ngước mắt đúng lúc đối diện với ánh nhìn của người gác cổng, cô nở nụ cười với anh ta.

Sức chống cự của đàn ông đối với người đẹp luôn yếu ớt. Gã nhìn thái độ Thành Vân hòa nhã như vậy, giọng nói cũng mềm mỏng hơn:

"Tới đây du lịch à?"

"Đúng vậy."

"Vậy phải xem buổi biểu diễn của người Miêu chúng tôi nhé."

"Biểu diễn gì?"

"Mỗi tối đều có, trong trung tâm biểu diễn, rất đặc sắc."

Xé vé xong, người gác cổng đưa cho cô. Thành Vân nhận lấy, nói: "Được, tôi nhất định sẽ xem." – Cô vẫy vẫy chiếc vé – "Xin lỗi nhé."

Người gác cổng xua tay: "Ôi, lần sau nhớ kỹ là được rồi, nhìn dáng vẻ cô cũng không giống người đi lậu."

Ừ, không giống. Sĩ diện nửa đời đều bị mất hết cả rồi.

Thành Vân đi ra khỏi căn nhà nhỏ, A Nam đứng chờ bên ngoài, thấy cô đi ra anh nhanh chóng nghênh đón.

"Được không?"

Thành Vân không nói lời nào, châm một điếu thuốc, nhìn về phía cửa.

A Nam nhìn ra phía sau, cảm thấy cách phòng bán vé bổ sung quá gần, anh kéo tay áo Thành Vân ra chỗ khác.

"Đi thôi." – Anh nói.

Thành Vân không lên tiếng cũng không nhúc nhích, im lặng hút thuốc, lại nhẹ nhàng phả khói ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!