Thành Vân nhìn chằm chằm vào máy vi tính mà thẫn thờ, ngay cả khi Quách Giai gõ cửa cũng không nghe thấy. Cửa mở ra một khe nhỏ, Quách Giai ló đầu vào, thấy Thành Vân ngồi phía sau bàn làm việc, chậc một tiếng đứng thẳng lên.
"Đã nói giờ này làm sao cô không ở trong phòng được chứ!" – Cô ta lập tức đi vào, trở tay đóng cửa lại.
Thành Vân thoáng ngước mắt, lại nhìn vào máy vi tính.
"Xem gì mà chú tâm vậy, mắt dính sát vào máy tính rồi kìa." – Quách Giai đến gần, cơ thể hơi béo đè lên người Thành Vân.
Thành Vân ối lên một tiếng: "Nhấc người lên một chút, đè chết tôi rồi!"
"Không." – Quách Giai càng đè hăng say hơn, thừa dịp thấy hé ra khoảng trống, nhìn vào máy vi tính, vừa xem vừa nói – "Cửa hàng… Ồ, cô định mua cửa hàng à? Định làm gì, có kế hoạch gì lớn mau khai ra!"
Thành Vân đẩy cô ta đứng lên: "Trước tiên cô đứng lên cho tôi đi đã."
Quách Giai rời khỏi người Thành Vân, dựa vào bàn làm việc: "Sao đột nhiên muốn mua cửa hàng vậy?" Cô ta vừa nói vừa quay đầu xem màn hình, "… Chị xem cô chọn khu vực nào đây. Quý… Quý Dương?"
Thành Vân dựa vào ghế da, tay nắm lấy con chuột click vài cái, tiếp tục kéo xuống.
Quách Giai chọc chọc Thành Vân: "Làm gì vậy? Chạy đến Quý Dương mua nhà à?"
Thành Vân nhìn màn hình cẩn thận, thuận miệng ừ một tiếng.
Quách Giai cau chặt mày: "Cô nghe được tiếng gió gì hả, giá nhà Quý Dương sắp tăng à?"
"…" Thành Vân lườm cô ta một cái – "Bệnh thật!"
Quách Giai đạp Thành Vân một cú.
Cuối cùng Thành Vân nói: "Không có dự định gì hết, tùy tiện xem thôi. Những thứ này cô hiểu hơn tôi, giúp tôi chọn đi."
Quách Giai nói: "Cô nói trước xem vì sao lại chạy đến Quý Dương mua nhà?" Cô ta chớp mắt vài cái, xem thường Thành Vân, "Cô muốn mua cũng nên mua ở Vân Nam chứ, không phải Lý Vân Sùng đã mua một mảnh đất ở Ngọc Khê sao?"
Thành Vân giả bộ như không nghe thấy, quay màn hình sang: "Nào!"
Quách Giai bị cô kéo đến trước màn hình, xem mấy trang web, thuận miệng nói: "Mua cửa hàng định buôn bán à?"
Thành Vân chỉ tay năm ngón, đẩy màn hình về phía sau, dứt khoát nhường ghế cho Quách Giai, tự mình đứng lên rảnh rỗi đi lại trong văn phòng.
"Mua cửa hàng đương nhiên là muốn buôn bán rồi." – Thành Vân cầm lấy cốc nước trên bàn, uống một hớp nước.
"Mở tiệm gì, cửa hàng phải căn cứ xem cô định kinh doanh gì, quán ăn, nhà sách, nhà tắm, … chắc chắn không giống nhau."
"Quán ăn đi."
"Quán ăn à…?" – Quách Giai click vài cái lách tách – "Quán ăn là khu vực này, cô muốn mở bậc trung hay là sao?"
Thành Vân nói: "Không biết, gì cũng được!"
"Không có loại gì cũng được."
"Vậy… loại bình dân đi."
"Loại bình dân?" – Quách Giai nghi ngờ liếc nhìn Thành Vân.
"Ừ."
"Rốt cuộc cô muốn làm gì?"
Thành Vân nói: "Xem giúp người khác, đừng hỏi nữa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!