Chương 48: (Vô Đề)

Lưu Giai Chi hì hục ăn. Một bát mì thịt bò ăn đến mức cảm khái vô hạn. Lưu Giai Chi tuy không phải giàu nứt đố đổ vách gì, nhưng dù sao cũng là gia đình bậc trung. Bản thân là con gái một, nội ngoại đều thương yêu, từ nhỏ đến lớn được lo  cho đến mức mười ngón tay cũng không phải dính nước. Dáng vẻ hiện tại…

Cô nhìn sang bên cạnh, tấm cửa kiếng không được lau sạch sẽ soi lên bóng dáng cô. Một bóng dáng nho nhỏ, dù đang ăn mì thịt bò nóng hổi, người vẫn bị tê cóng thành một cụm. Tiệm này tiết kiệm tiền đến mức không buồn bật điều hòa sao?

Lưu Giai Chi ngẫm nghĩ, vỗ bàn bày tỏ bất mãn, kết quả tay còn chưa nhấc lên đã đụng phải bát mì thịt bò, nước lèo trong bát sánh ra ngoài, Lưu Giai Chi kêu lên một tiếng, bật dậy.

Mấy tài xế taxi chuẩn bị chạy ca đêm ở bàn bên cạnh chỉ liếc mắt nhìn Lưu Giai Chi một cái rồi lại quay đầu tiếp tục ăn mì.

Lưu Giai Chi nhìn vết dính trên áo phao lông vũ, khóc không ra nước mắt.

Vừa quay đầu, cô bỗng phát hiện bóng dáng người kia ở ven đường. Lưu Giai Chi hành động nhanh hơn suy nghĩ, chưa kịp nghĩ gì đã chạy ra đẩy cửa, gào to với phía ngoài:

"Chu Đông Nam…!"

Chu Đông Nam đang cắm hai tay vào túi, mặt vùi sâu vào trong khăn quàng cổ, cúi đầu bước đi. Nghe thấy có người gọi mình, anh dừng bước lại nhìn sang.

"Chu Đông Nam! Ở đây! Ở đây…!"

Lưu Giai Chi đứng trước cửa tiệm mì vừa nhảy cẫng lên vừa kêu anh. Chu Đông Nam đi đến. Đứng trên bậc thang thứ tư, cuối cùng Lưu Giai Chi có thể nếm thử cảm giác nhìn xuống Chu Đông Nam một lần.

"Gì hả?"

Chu Đông Nam hỏi.

"Anh tan việc rồi à?"

Lưu Giai Chi nói. Chu Đông Nam nghe thấy câu hỏi của cô, ánh mắt dần dần sa sầm, nhớ lại cuộc điện thoại nhận được mấy giờ trước. Là chủ quầy gọi đến, nói cho anh biết từ ngày mai trở đi không cần trông quầy nữa.

"Tại sao?"

Anh hỏi đối phương. Chủ quầy ấp úng nói:

"Em rể tôi gần đây rảnh rỗi."

"Tôi có thể không lấy tiền, mỗi ngày lấy chút đồ ăn chưa bán hết là được."

Lời này anh nói rất thật thà, nhưng dường như chủ quầy hoàn toàn không nghe thấy. Ừ ừ à à cả buổi, Chu Đông Nam bỗng nói:

"Là có người tìm anh hay sao?"

"Hả?" – Trái lại câu này chủ quầy nghe rõ  – "Người? Người nào?"

Chu Đông Nam nắm chặt điện thoại:

"Anh trai, anh đừng sợ, bọn họ sẽ không tìm anh gây phiền phức đâu."

Chủ quầy chậc một tiếng:

"Tôi không biết cậu đang nói gì. Được rồi, cứ vậy đi. Cậu cũng đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, anh trai gì chứ, đâu có thân đến mức đấy!"

Nói xong đối phương liền cúp điện thoại, Chu Đông Nam cũng không gọi lại.

"Này, Chu Đông Nam?" – Lưu Giai Chi đưa tay lắc qua lắc lại trước mặt anh – "Sao vậy? Lại ngẩn người rồi hả?"

Chu Đông Nam lấy lại tinh thần, lắc đầu khẽ nói: "Không có."

"Anh ăn cơm chưa?"

"Vẫn chưa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!