Chương 46: (Vô Đề)

Thành Vân đứng trước quầy đã khá lâu. Cô mặc chiếc áo khoác tay loa kèn sẫm màu, dưới cổ áo là chiếc cổ thon dài, gương mặt trắng trẻo xinh xắn. Cô mang đôi giày gót nhọn, một bên vai đeo túi da, hai tay mang găng đút vào trong túi áo, lộ ra bên ngoài cổ tay viền lông.

Người bán cá ở hàng phía sau đã nhìn cô chằm chằm thật lâu. Dĩ nhiên người đối diện cũng đã nhìn cô thật lâu. Chu Đông Nam bỏ đậu que đã chọn xong vào túi giúp bà cụ, bà cụ nheo mắt đếm tiền cả nửa phút. Sau đó bà cầm túi đậu que, run lập cập đi thẳng về phía trước. Anh quay đầu lại, hỏi Thành Vân lần thứ sáu: "Em đứng đây làm gì?"

Thành Vân cũng học bà cụ vừa rồi, nheo mắt lại. Lông mày cô như vẽ, mắt dài nhỏ, bóng mắt màu nâu sẫm dưới ánh đèn trần sáng chói của khu chợ càng trông có vẻ quyến rũ hơn.

Trong chợ có rất nhiều người qua lại, nhưng cô chỉ nhìn anh chằm chằm. Đôi mắt nheo lại mang theo thâm ý. Chu Đông Nam cúi đầu nhìn đống khoai tây. Thành Vân bước lên hai bước, đi đến trước quầy hàng. Quầy hàng được thiết kế bên trong cao hơn bên ngoài một  bậc, để thực phẩm được bày theo hình sườn núi, tiện cho khách lựa chọn. Thành Vân thuận theo độ dốc nhìn lên, thấy cằm Chu Đông Nam đang bạnh ra.

"Này!" – Thành Vân khẽ kêu.

Chu Đông Nam hơi ngước mắt: "Hả?"

Thành Vân nói: "Anh có thể nói cho tôi biết anh đang làm gì không?"

Chu Đông Nam hất hất cằm giống như ra hiệu cho cô vậy. Nhưng Thành Vân vẫn nhìn anh chằm chằm, Chu Đông Nam đành lẳng lặng nói: "Tôi bán thức ăn."

Thành Vân hít sâu một hơi, quay đầu nhìn xung quanh một vòng. Chợ ồn ào tiếng người, hiện tại chính là giờ tan tầm cao điểm, rất nhiều người lao động sau khi tan việc đi ngang qua chợ đều phải ghé vào mua ít thức ăn về nhà làm cơm tối. Xung quanh huyên náo, tiếng chọn thức ăn, tiếng mặc cả vang lên liên tục, không ngừng. Cô khẽ hít vào, mùi rau quả, khoai lang, cua ốc, thịt bò… đầy vị ẩm thực nhân gian.

Hôm nay Thành Vân tan sở rất sớm, lúc rời khỏi công ty cô bỗng  bột phát ý tưởng muốn đến gặp Chu Đông Nam. Khi lái xe đến dưới lầu nhà anh mới phát hiện ra không có người ở nhà, gọi điện thoại hỏi thì nghe thấy tiếng người ở chợ. Cô vốn cho rằng anh đang đi chợ, không ngờ là đến bán rau củ.

"Sao anh lại chạy đến đây bán rau?"

"Không có gì, trùng hợp thôi."

Anh làm việc luôn luôn theo cách của mình. Lúc ở Quý Châu, Thành Vân đã hiểu rất rõ, cô không quan tâm đến vấn đề anh đổi nghề nữa, hỏi: "Mấy giờ anh…"

Thành Vân nghĩ lại, quyết định dùng từ nghiêm túc một chút: "Mấy giờ tan việc?"

"Bảy giờ rưỡi." – Chu Đông Nam nói – "Có điều dọn sớm cũng được."

"Được, tôi chờ anh."

Người bán hàng xung quanh đều nhìn cô gái đứng trước hàng rau củ, chỉ có mỗi Chu Đông Nam thì không. Anh hơi mất tự nhiên, định đuổi cô đi, nhưng tiếng nói như bị nghẹn lại. Thành Vân có chút thích thú với tình trạng này của anh, làm như không thấy, móc gì đó ra khỏi túi. Vừa liếc mắt đã thấy trên tường treo biển cấm hút thuốc, lại quay đầu nhìn Chu Đông Nam đang dồn hết chú ý vào đống khoai tây, cô bĩu môi cất thuốc lá đi.

Bảy giờ, Thành Vân bắt đầu hối thúc anh.

"Đừng làm nữa!"

"…"

"Đến giờ rồi, thu dọn đi!"

"…"

"Anh nhìn tôi làm gì?"

"Đợi chút nữa đi."

Thành Vân muốn hút thuốc, cô thẳng người  lên: "Tôi đi ra ngoài chờ anh."

Thành Vân vừa mới đi, chủ quầy bên cạnh Chu Đông Nam lập tức chạy đến, hỏi anh với vẻ mặt tò mò: "Ai vậy?"

Chu Đông Nam cúi đầu ghi lại sổ sách hôm nay, thuận miệng nói: "Vợ tôi."

"Ồ!" – Người đó ngoài kinh ngạc ra còn có chút không tin, đánh giá anh từ trên xuống dưới – "Người anh em, khá nhỉ!"

Chu Đông Nam không nói gì, cất tiền chuẩn bị dọn hàng. Vừa mới liếc mắt lại thấy trước hàng  có một người đang đứng, Chu Đông Nam theo phản xạ hỏi muốn mua gì, người đó từ từ trả lời: "Mua con mẹ mày đó!"

Chu Đông Nam ngẩng đầu lên, lại là tên lùn kia. Theo phản xạ, anh nhìn về phía xa, không biết Thành Vân đang hút thuốc ở đâu, đứng đây không thấy được cô. Chu Đông Nam hạ giọng: "Anh muốn làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!