Chương 45: (Vô Đề)

"Có muốn ăn gì không?"

Hầu như cả đêm không ngủ, lúc gần sáng Chu Đông Nam cất lời trước, hỏi Thành Vân có đói bụng không.

"Không đói."

Thành Vân ngủ không đủ giấc, tinh thần có chút uể oải.

Chu Đông Nam nghe thấy liền xoay mặt Thành Vân lại, kề đến: "Không đói thật hả?"

Thành Vân khẽ tát anh một cái: "Muốn ăn thì anh tự ăn đi."

Chu Đông Nam thật sự ngồi dậy: "Tôi phải ăn gì đó, lát nữa còn phải đi làm."

Thành Vân nằm nhắm mắt nghỉ ngơi trên gối mềm, nghe thấy lời anh liền quay đầu lại: "Chu Đông Nam, anh rảnh quá hả? Một ngày một đêm không ngủ, bây giờ còn muốn đi ra ngoài chạy xe ôm kiếm sống. Anh thiếu tiền lắm sao?"

Chu Đông Nam vốn đang ngồi bên giường cầm giày lên, nghe thấy câu hỏi đầy thâm ý của Thành Vân liền quay người lại, cánh tay dài vươn ra kéo cô đến.

"Làm gì?" – Cả đêm không ngủ, mắt Thành Vân cảm thấy cay cay, giọng nói cũng không tốt.

Anh cúi đầu hôn cô, mút lấy môi cô giống như đang mút nước trái cây, mút xong cũng không dời môi đi, kề sát cô  nói: "Gọi tôi là A Nam!"

Anh vừa nói vừa véo mũi Thành Vân, lại nói: "… Giống như khi nãy vậy."

Thành Vân cảm giác được mặt Chu Đông Nam hơi khô, khóe môi còn bị nứt da. Ký ức thuở ban đầu lại tràn về, trên cầu Phong Vũ, cô vuốt ve lưng anh, toàn thân anh trơn láng, tựa như non nước bản  Động, mịn màng và dịu dàng.

Trong lòng Thành Vân hơi nặng  nề, cô nhìn anh, nói rõ ra.

"A Nam, đồ tôi đưa cho anh, anh có thấy không?"

Chu Đông Nam gật đầu một cái khẽ nói: "Thấy."

"Vậy…"

"Thành Vân!" – Chu Đông Nam ngắt lời cô, đôi mắt đen láy dưới chân mày rậm trông an tĩnh lại ôn hòa – "Tôi đã quen làm việc rồi."

"Số cực phải không?"

Chu Đông Nam lại hôn Thành Vân một cái, đi xuống giường.

"Trong nhà còn thức ăn không?" – Anh vừa nói vừa đi về phía phòng bếp.

Thành Vân nằm trên giường nói: "Trong tủ còn có một hộp cháo Bát  Bảo."

Chu Đông Nam ăn liền hai chén cháo Bát Bảo mới mặc áo phao lông vũ rời đi.

Thành Vân đưa anh đến cửa, Chu Đông Nam nói: "Em ngủ một lát đi, mệt mỏi quá rồi."

"Vậy sao anh không ngủ?"

"Ừm… Thôi, em không muốn ngủ thì đừng ngủ, tôi đi đây." – Chu Đông Nam đứng ở cửa lại bổ sung một câu – "Lần sau tôi lại đến tìm em."

Thành Vân đóng cửa lại, nghe thấy tiếng "ting" báo hiệu thang máy đến.

Lúc Chu Đông Nam ra khỏi nhà là năm giờ sáng, hôm nay thời tiết Bắc Kinh vẫn mù sương như bình thường. Đã năm giờ sáng mà trời vẫn tối đen, chỉ có một chút ánh sáng mông lung mơ hồ.

Đường phố im ắng.

Chu Đông Nam rời khỏi căn phòng ấm áp, bị gió lạnh thổi liền kéo cổ áo cao lên một chút. Anh tìm được xe máy của mình, leo lên chạy đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!