Chương 44: (Vô Đề)

Một tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy mở ra. Chu Đông Nam không chú ý đến, anh vẫn tựa vào vách tường, đầu óc mơ mơ màng màng. Thời gian trôi qua quá lâu, anh đã nửa mơ nửa tỉnh.

Thành Vân đi ra khỏi thang máy, từ từ đi đến trước mặt người đàn ông đang ngồi trước cửa, dừng lại. Cô đứng cao cao, nhìn xuống anh gần như vuông góc.

Đèn hành lang bởi tiếng bước chân của cô mà sáng lên, Chu Đông Nam đang mơ màng liền mở mắt. Đầu tiên anh thấy một đôi chân dài thẳng tắp. Thành Vân mặc chiếc quần da màu đen, dưới ánh đèn vàng ở hành lang trông có vẻ thẳng nuột và nổi bật.

Chu Đông Nam ngẩng đầu.

Trong hành lang chỉ có hai người họ, yên tĩnh đến mức đáng sợ. Trán của anh vì cử động ngước mắt này mà hằn lên vài nếp nhăn, lông mày vừa đen vừa rậm khẽ nhướng lên thành hai đường thẳng, kết hợp với đôi mắt giống như quả cầu thủy tinh trong veo, không thể nhìn ra anh đang nghĩ gì.

Thành Vân khẽ cúi đầu, tóc rũ xuống hai bên sườn mặt, che khuất ánh sáng. Cô đứng rất thẳng, không khí lạnh giá khiến khuôn mặt cô đông lại, mà dáng vẻ an tĩnh lại khiến cô trông như lạnh nhạt.

Chu Đông Nam nói: "Em về rồi à?"

Thành Vân ừ.

Chu Đông Nam từ từ đứng dậy. Vì ngồi lâu quá nên khi anh vừa đứng lên đầu gối không chịu nổi, phải vịn tường lắc lắc rồi lại dậm dậm chân, cuối cùng mới đứng lên được.

Ánh mắt Thành Vân theo người anh từ từ ngước lên. Hai tay cô vẫn buông thõng hai bên người, một tay cầm túi da màu đen. Có lẽ do ánh đèn, cũng có lẽ do trang điểm, màu sắc nơi khóe mắt cô đen thẳm.

Sau khi Chu Đông Nam đứng lên, bọn họ chỉ cách nhau nửa bước chân, có thể dễ dàng nhìn rõ lẫn nhau. Tóc anh hơi rối, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ mỏi mệt. Anh  nhếch môi, trạng thái vẫn mơ màng, chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng anh vẫn nhìn thẳng vào Thành Vân.

"Em về rồi à?" – Anh hỏi lại lần nữa.

Bởi vì hành lang im ắng, tiếng nói của anh cũng  theo đó nhỏ đi rất nhiều. Tiếng nói rất khẽ, chỉ với khoảng cách như vậy mới có thể nghe thấy rõ ràng.

"Mấy giờ rồi…?"

Anh từ từ có chút tỉnh táo, vuốt vuốt đầu, lấy điện thoại ra, nhấn rất lâu mới phát hiện điện thoại hết pin đã tự động tắt máy.

"Mười hai giờ rưỡi." – Thành Vân trả lời giúp anh.

Ánh mắt Chu Đông Nam rời khỏi điện thoại di động, nhìn Thành Vân nói: "Về trễ vậy à?"

Thành Vân lại ừ.

Chu Đông Nam nói: "Sao em không nghe điện thoại của tôi?"

"Tôi có việc."

"À." – Chu Đông Nam gật gật đầu.

Hai tay Chu Đông Nam bỏ vào túi áo phao lông vũ, người thả lỏng tựa vào tường. Thành Vân im lặng, anh cứ đứng như thế, hoàn toàn không có ý bỏ đi. Một lát sau, đèn hành lang tắt, Chu Đông Nam rút tay ra, vỗ bừa một tiếng, rồi lại bỏ tay vào túi.

Nháy mắt xung quanh sáng ngời, Thành Vân cất tiếng hỏi: "Anh đợi bao lâu rồi?"

Chu Đông Nam tựa đầu vào vách tường, yên lặng một chút rồi sau đó lắc lư qua lại, anh xoay xoay cổ, thuận miệng nói: "Không bao lâu."

Có phải là không bao lâu hay không thì hai người đều biết rõ.

Thành Vân thản nhiên nói: " Không có ai ở nhà thì trở về đi, chờ ở đây không mệt à?"

Chu Đông Nam dừng lại, cúi đầu xuống nhìn cô, khẽ nói: "Em trông có vẻ mệt hơn tôi nhiều."

Mí mắt Thành Vân khẽ run, ngay sau đó là nheo mắt lại.

Chu Đông Nam gật gật cằm, hỏi: "Áo em mua cho tôi, trông thế nào?"

Không phải là Thành Vân không chú ý đến anh đang mặc chiếc áo phao lông vũ mới. Kiểu dáng thiết kế của Peacebird Hàn Quốc cũng bình thường, chỉ có điều dáng vóc Chu Đông Nam cao, thể hình lại rắn chắc, tùy tiện mặc cái gì trông cũng đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!