Chương 43: (Vô Đề)

Bắt đầu năm mới, kỳ nghỉ tết đã kết thúc trong tiếng cụng ly và mạt chược rào rạt. Ngày đầu tiên đi làm, tất cả mọi người đều có chút uể oải, bao gồm cả Thành Vân. Cô nhớ lúc trước có một quyển tạp chí đã nói, đồng hồ sinh học của con người chỉ cần ba ngày là có thể thay đổi hoàn toàn, Thành Vân cảm thấy nói vậy cũng có lý.

Ngày đầu tiên đi làm Quách Giai xin phép vắng, cô ta và Thôi Lợi Văn về nhà chồng, lúc gọi điện thoại xin nghỉ còn oán trách nói là điều kiện ở quá kém, ăn cũng không ngon.

Quê Thôi Lợi Văn ở vùng ngoại ô hẻo lánh của thành phố Vu Hồ, tỉnh An Huy. Bản thân anh ta ở Bắc Kinh kiếm ra tiền mỗi tháng đều gửi về cho nhà. Cha mẹ Thôi Lợi Văn xem như khá nổi tiếng ở địa phương, người khác nhắc đến đều biết con trai nhà họ Thôi có tiền đồ, thăng chức rất nhanh ở Bắc Kinh, là một bác sĩ giỏi.

Thôi Lợi Văn rất hiếu thảo, tết năm nào cũng về quê thăm cha mẹ.  Đôi khi Quách Giai đi theo,  có khi thì không. Nhưng chỉ cần cô ta đi theo, đãi ngộ tuyệt đối là đẳng cấp cao nhất. Cha mẹ chồng đại khái cũng biết rõ con trai một mình ở bên ngoài không dễ dàng gì, đa phần là dựa vào nhà con dâu chăm lo. Mỗi lần cô ta về đều nhiệt tình tiếp đãi, nhiệt tình đến mức khiến người khác không rõ ai mới là trưởng bối.

Có  lúc người ta quá nhiệt tình cũng sẽ khiến người khác cảm thấy mệt mỏi. Đây chính là nguyên nhân Quách Giai không thích đi về quê với Thôi Lợi Văn lắm.

Còn có một nguyên nhân nữa, chính là mỗi lần cô ta về đều bị ép hỏi vấn đề con cái. Dĩ nhiên cha mẹ chồng không ép buộc trắng trợn, nhưng lúc rảnh rỗi vẫn vô tình nhắc nhở đôi câu, còn nói phải cẩn thận chú ý. Kiểu vừa hỏi vừa lo lắng sợ Quách Giai không vui thật khiến cô ta phiền lòng.

Quách Giai từng oán trách Thôi Lợi Văn.

"Trong nhà sốt ruột, ba mẹ muốn bồng cháu, chuyện này có gì đâu."

"Em đã nói với anh rất nhiều lần rồi, nhất định sẽ có con, nhưng gấp gì chứ?"

"Họ già rồi mà, thường hay càm ràm. Anh nghe cả nửa đời rồi, đã có đề kháng."

Quách Giai nằm trên giường trò chuyện với Thôi Lợi Văn: "Hiện tại đều là kết hôn trễ, sinh trễ, con cái phải đợi chuẩn bị đầy đủ mới có chứ."

"Ừ, nghe lời em."

Thôi Lợi Văn trở mình ôm lấy cô ta, cúi đầu hôn. Quách Giai vuốt tóc chồng nói: "Làm chuyện gì đều phải suy nghĩ  kỹ, con cái không phải nói sinh là sinh, khi nào mà điều kiện tốt nhất thì hãy có. Vả lại hiện tại người càng có tiền có học thức, càng không vội có con."

Quách Giai nghĩ đến một tấm gương: "Anh xem Lý Vân Sùng đi, hơn bốn mươi rồi vẫn chưa có con đấy thôi."

Thôi Lợi Văn nghe vậy dừng lại, sau đó trở mình nhìn trần nhà đen sì, không biết nghĩ đến điều gì chợt cười giễu.

"Sao vậy?" – Quách Giai hỏi.

"Không có gì."

"Vậy ngày mai anh nói với ba mẹ đi, đừng để ba mẹ thúc giục nữa."

"Anh nói cũng vô dụng thôi, nhịn hai hôm là được."

Quách Giai đá Thôi Lợi Văn một cú trong chăn.

Những chuyện này đều được Quách Giai xem là đề tài tán gẫu, trong lúc nhàm chán gọi điện thoại oán trách với Thành Vân. Thành Vân nghe xong liền khuyên cô ta vài câu.

"Bác sĩ Thôi nói đúng, nhịn hai ngày là được chứ gì."

"Cô thì tốt rồi." – Quách Giai nói – "Cũng không ai hối thúc."

Thành Vân từ chối cho ý kiến.

Chiều ngày đầu tiên đi làm, Lý Vân Sùng gửi tin nhắn mời Thành Vân đến nhà ăn cơm. Thành Vân nhìn tin nhắn kia hồi lâu sau mới trả lời một chữ "Được".

Đến lúc tan sở, Thành Vân lấy điện thoại ra xem, ngoại trừ mấy tin nhắn rác quảng cáo ra cũng chẳng có tin nhắn nào khác. Cô cất di động, xách túi rời đi.

Lúc Lý Vân Sùng ra mở cửa vẫn tươi cười như cũ.

"Ngày đầu tiên đi làm thế nào?"

"Cũng tạm."

"Có mệt không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!