Chương 42: (Vô Đề)

Sau hai mươi phút đi vòng vòng, Thành Vân bỏ quần áo trong tay xuống. Nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh vốn có kinh nghiệm lâu, vừa nhìn vẻ mặt Thành Vân đã biết cô không hài lòng.

"Thưa cô, chỗ chúng tôi vẫn còn kiểu mới ra mùa đông năm nay, mời cô xem thử."

Nhân viên của  cửa hàng cao cấp bao giờ cũng khác với tiệm khác. Dáng vẻ lúc nào cũng ân cần niềm nở, cô ta nhìn ra được Thành Vân là một người muốn mua hàng, tuy đã chọn hai mươi phút vẫn chưa mua món nào nhưng cô ta vẫn nhiệt tình với Thành Vân như cũ.

Trong nháy mắt Thành Vân nhìn về phía tay nhân viên bán hàng ra hiệu.

Nhân viên bán hàng mỉm cười nói: "Đây là sản phẩm mới ra thu đông năm nay của Bottega Veneta, áo len dệt kim 100% cotton, cổ lật cài nút phía trước, là kiểu áo khoác đơn giản của Âu Mĩ, không biết cô có thích không?"

Thành Vân im lặng xem xét. Áo là loại cao cấp không thể nghi ngờ, chiếc áo len hơn cả vạn thì làm sao tệ được. Thật sự không hổ danh là sản phẩm chủ lực, mới vừa vào tiệm cô cũng đã chú ý đến bộ trang phục thoải mái lại thanh lịch của ma

-nơ

-canh nam đang mặc.

Thật ra thì dáng vóc xấp xỉ với Chu Đông Nam, tuy anh không có cơ bắp điêu khắc tinh xảo đến vậy, nhưng thể hình hoàn toàn không xê xích nhiều. Nhưng khi Thành Vân thay thế khuôn mặt Chu Đông Nam vào ma

-nơ

-canh nam này… Tất cả đều dừng lại.

Thành Vân khẽ nhíu mày, xua xua tay nói với nhân viên cửa hàng: "Không cần đâu, đã làm phiền cô rồi."

Nhân viên cửa hàng phục vụ vẫn nghiêm chỉnh: "Không sao cả, hoan nghênh lần sau ghé thăm."

Thành Vân ra khỏi cửa, đứng bên ngoài hút một điếu thuốc. Cô đã đi cho đến trưa. Lúc sáng sớm ra khỏi nhà, cô hoàn toàn không nghĩ đến cảnh tượng hiện tại. Khi đó cô chỉ không muốn ở trong nhà mà thôi. Cô muốn ra ngoài, đi đâu cũng được hết. Kết quả là đầu óc trống rỗng đi trên đường, lái xe hơn một tiếng đồng hồ đến khu thương mại.

Không khí tết vẫn chưa tan, nhưng phần lớn cửa hàng trên đường đã mở cửa buôn bán. Thành Vân tìm một chỗ đỗ xe, một mình đi dạo. Lúc đi ngang qua cửa hàng thời trang nam đầu tiên thì dừng lại.

Là  cửa hàng chuyên bán đồ xa xỉ, cả con đường này đều không có hàng giá rẻ.

Thành Vân đứng ở cửa thật lâu mới đi vào bên trong. Dù sao cũng đến rồi, cô tự nói với mình như vậy. Cuối cùng là biến thành như bây giờ.

Cô ở đây đến tận trưa, trước sau cô đã đi dạo qua Burberry, Armani, Valentino, Kenzo, đến bây giờ là  cửa hàng Bottega Veneta này. Xem không dưới mấy chục bộ quần áo, rốt cuộc chẳng mua bộ nào. Không thích hợp, tóm lại là không thích hợp.

Thành Vân hút thuốc, lơ đãng liếc về phía nhân viên vệ sinh ở bên đường. Câu kia nói thế nào nhỉ, Thành Vân nghĩ có chút cay nghiệt, mặc long bào cũng không giống thái tử, chính là nói về Chu Đông Nam.

Thành Vân suy nghĩ chốc lát rồi tự cười giễu, dụi tắt điếu thuốc bỏ vào thùng rác, quay đầu đi lấy xe. Lần này lên xe cô chạy thẳng đến trung tâm Tây Đơn. Quần áo ở đây dễ chọn hơn nhiều, Thành Vân chọn lấy hai chiếc áo T

-shirt tay dài trong cửa hàng Puma. Vốn định mua một xanh một trắng, nhưng nghĩ đến công việc anh làm nên đổi thành một đen một xám.

Giá gốc vốn không đắt, cộng thêm cửa hàng còn có khuyến mãi năm mới, nên lúc tính tiền hai chiếc áo tổng cộng chưa đến sáu trăm tệ. Thành Vân xách chiếc túi mỏng manh, cảm thấy hơi khó coi. Cô ngẫm nghĩ rồi lại lên lầu chọn một chiếc áo phao lông vũ ở cửa hàng Peacebird. Nhân viên bán hàng cầm lấy chiếc áo phao màu vàng nghệ khoác lác với Thành Vân, nói đây là kiểu dáng thịnh hành nhất năm nay của Hàn Quốc, bán rất chạy, trong kho đã không còn bao nhiêu chiếc nữa.

Thành Vân vừa nghe vừa cười: "Năm nay Hàn Quốc chuộng màu này à?"

Nhân viên bán hàng tỏ vẻ dĩ nhiên: "Đúng vậy ạ, mặc vào rất đẹp."

Thành Vân cười đủ rồi nói: "Cô đổi lại màu đen cho tôi."

Trên đường về Thành Vân thấy đói bụng, mua một bát mì bò kho đã lâu không ăn trong siêu thị nhỏ dưới nhà, lại mua thêm hai cây xúc xích, về nhà bắt đầu đổ nước sôi vào. Nĩa cắm vào bát mì ăn liền, Thành Vân vừa chờ mì chín, vừa lấy điện thoại di động ra gọi.

Thành Vân chén sạch cả bát mì, ăn xong không bao lâu thì chuông cửa vang lên. Nhân viên chuyển phát nhanh đến nhà nhận đồ.

"Xin hỏi cô muốn chuyển phát nhanh trong nội thành phải không ạ?"

"Đúng vậy." – Thành Vân cầm khăn giấy lau miệng, nhân viên chuyển phát nhanh đưa cho cô một tờ đơn, Thành Vân nhận lấy rồi nhìn anh ta – "Có bút không, tôi không có bút."

"Dạ có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!