Thành Vân biết Lý Vân Sùng nổi giận. Chuyện này có thể nhìn ra được từ việc sau khi đến Tokyo, Lý Vân Sùng không để ý, cứ mặc cho cô đi chơi đến nửa đêm. Từ sau cuộc nói chuyện trong đình viện kia, dường như họ rơi vào một cục diện bế tắc. Không phải là chiến tranh lạnh, chỉ là cục diện bế tắc thôi. Họ vẫn đi chung với nhau như bình thường, nhưng có một số việc ngấm ngầm làm thế nào cũng thấy không thuận lợi, suôn sẻ.
Lý Vân Sùng ở Tokyo hai ngày, Thành Vân và ông hoàn toàn tách biệt nhau. Thỉnh thoảng cô cảm thấy như vậy khá tốt, ít ra không cần phải đi theo ông gặp mặt mấy lão già kia.
Tokyo cũng là thành phố không có đêm, ban đêm nó không diêm dúa như ở Kyoto mà thêm phần hỗn loạn mê hoặc.
Ưu điểm khác ngoài chuyện không cần đi tụ họp với Lý Vân Sùng chính là Thành Vân có thể ngủ bù. Ngày hôm sau đến Tokyo, xế chiều Lý Vân Sùng ra ngoài, còn Thành Vân ngủ một giấc đến tận tám giờ tối mới tỉnh lại. Lý Vân Sùng còn chưa trở về, cô thấy hơi đói, đúng lúc tinh thần đầy đủ liền thay đồ đi ra ngoài.
Lý Vân Sùng chọn khách sạn tại Shinjuku, là khu thương mại nổi tiếng nhất Tokyo. Trời vừa tối là đèn đóm rực rỡ, người đi đầy trên phố. Thành Vân đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, cô vào bên trong mua một ổ bánh mì.
Cô vừa ăn bánh mì vừa đi dạo, vô tình đi đến một con đường dành riêng cho người đi bộ. Cô ngước mắt nhìn thấy một biển hiệu lớn ở đầu đường. Đến Nhật Bản chơi có một ưu điểm là dù không biết tiếng Nhật cũng không đến nỗi mù đường, rất nhiều câu đều có thể đoán được mang máng. Đây là con đường Kabukicho.
"À…"
Ký ức Thành Vân lại hiện ra lần nữa. Cô đã đến nơi này rồi. Thành Vân nhớ đến gì đó, khóe môi nhoẻn cười. Cô vứt gói bánh mì đã ăn xong, đi sâu vào con đường.
Ở một nơi chú ý vệ sinh như Nhật Bản, con đường này được xem là dơ bẩn. Nhưng người đến đây cũng không hề chú ý nhiều đến rác rưởi dưới chân, dường như chính vì những thứ rác rưởi này mới khiến cho con đường trở nên như vậy.
Trên đường phần lớn là nam nữ thanh niên, ăn mặc tân thời, hai bên đủ kiểu quán bar và câu lạc bộ phong tình. Nhân viên trong quán đứng trước cửa chào mời khách.
Đâu đâu cũng thấy được nam nam nữ nữ ăn mặc nghiêm chỉnh đứng trên đường. Bọn họ không di chuyển, nhưng ánh mắt thì liếc nhìn người đi đường qua lại, gặp được người khách cảm thấy có thể lôi kéo được mới bước đến chào hỏi.
Ánh đèn cửa hiệu trên đường đều rất chói mắt, đa phần đều chọn màu nổi bật. Nếu như gặp phải một cửa hàng như vậy ở con đường khác, có lẽ sẽ cảm thấy rất mất đẳng cấp, nhưng ở đây thì khác. Tất cả quán ở đây đều như vậy, trong cảnh muôn màu rực rỡ lại tạo nên một kiểu hài hòa kỳ lạ, giống như lũ quỷ nhảy múa dưới bầu trời đêm tối tăm.
Thành Vân đi một hồi mới dừng chân dưới một tấm bảng lớn. Đó là một tấm bảng treo rất cao, ánh đèn màu trắng, trên đó có hai dãy hình gồm hai mươi người đàn ông.
Tấm bảng rất lớn, xem ra làm tốn không ít công sức. Bên dưới mỗi tấm ảnh chân dung đàn ông đều viết mấy hàng chữ, dường như là giới thiệu. Trên cùng tấm bảng có một hàng chữ đánh máy, Thành Vân nhận ra được phần sau, là bảng xếp hạng, hàng chữ tiếng Anh đằng trước hình như là tên của quán.
Truyền thống này vẫn không thay đổi. Mấy năm trước Thành Vân đi qua đây cũng thấy tấm bảng thế này. Đây là bảng quảng cáo của quán Ngưu Lang (1), hình trên đó đều là nhân viên của quán.
(1) Quán Ngưu Lang: quán bar, hộp đêm có những chàng trai tiếp rượu cho khách, có nhiều người cũng kiêm luôn cả công việc mại dâm.
Bỗng nhiên phía sau có người cất tiếng nói, Thành Vân quay đầu lại, một chàng trai người Nhật trẻ tuổi đứng sau lưng cô, gương mặt tươi cười. Cậu ta mặc một bộ trang phục bình thường, chiếc cổ thon thả, tóc nhuộm vàng, xịt keo giữ kiểu. Dáng người cậu ta khá gầy, mặc chiếc áo khoác mùa đông lộ ra xương quai xanh.
Thành Vân mang giày cao gót vẫn thấp hơn cậu ta một chút. Cậu ta lại nói thêm một câu, Thành Vân mới đáp lại: "Nghe không hiểu."
Cậu trai trẻ tuổi sửng sốt ặc một tiếng, ngón tay gãi cằm giống như đang suy nghĩ điều gì.
Thành Vân đứng đó nhìn cậu ta, bỗng cậu ta à lên một tiếng, phát âm không chuẩn nói: "Chinese?"
Trình độ tiếng Anh của Thành Vân có tệ đến mấy cũng có thể hiểu được từ này, cô gật đầu với cậu trai trẻ. Cậu trai trẻ bừng tỉnh, à lên một tiếng. Cậu ta chỉ vào tấm bảng Thành Vân mới vừa xem, lại chỉ chỉ vào Thành Vân, vất vả nói: "You like it?"
Thành Vân hiểu ý của cậu ta, thản nhiên cười. Cậu trai thấy cô cười thì cũng cười theo, cậu ta thử kéo tay Thành Vân, chỉ về đối diện con đường: "Follow me."
Thành Vân đi theo cậu đến cửa quán, cậu thanh niên mời cô vào. Cô ngẩng đầu, nhìn thấy biển hiệu của quán, bên trên chính là dòng chữ Anh Văn mới vừa thấy khi nãy. Biển hiệu màu hồng rất mơ mộng, có điều không phải là loại hồng phấn công chúa barbie, mà là loại hồng phấn rẻ tiền đậm đặc chói mắt. Giống như tinh luyện từ cõi mơ của công chúa.
Cậu trai trẻ tuổi mang vẻ mong đợi nhìn cô, Thành Vân không nói thêm gì, đẩy cửa ra bước vào.
Lúc mới vừa đi vào, hai bên cửa đều là hoa tươi, phần lớn là do khách tặng. Có lẵng hoa còn trưng thêm hình, viết rất nhiều lời chúc.
Quang cảnh nơi đây giống với quán bar, chia ra bên trong và bên ngoài. Thành Vân đã có kinh nghiệm từ trước, mới vừa vào đã chỉ phòng trong, cậu trai trẻ hiểu rõ liền dẫn cô đi vào một phòng bao.
Căn phòng riêng rất rộng, ghế salon da màu đen, vách tường treo kệ thủy tinh màu tối, trong kệ trưng nhiều loại rượu tây. Xung quanh ốp bể cá kiểu kín, trong bể lấp lánh đèn màu mộng ảo, đủ loại cá nhàn nhã bơi qua bơi lại.
Thành Vân ngồi xuống ghế salon, cậu trai trẻ tuổi nói với cô vài câu. Cô nhìn vẻ mặt cậu, đoán ý đại khái là muốn bảo cô chờ một chút.
Sau khi cậu trai trẻ đi ra ngoài, một lát sau một người đàn ông khác bước vào. Tuổi tác anh ta hơi lớn một chút, tóc kiểu đầu đinh tròn, để một chòm râu nhỏ, vừa vào đã cúi chào Thành Vân.
"Chào cô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!