Tài xế tuổi tác khá lớn. Môi trường Nhật Bản rất tốt, phúc lợi cũng cao, tuổi thọ con người cũng dài, điều này khiến cho xã hội bị lão hóa nghiêm trọng, rất nhiều công việc đều là người trung niên và lão niên làm.
Suốt quãng đường Matsubara và Lý Vân Sùng trò chuyện không ngớt, Thành Vân ngồi hàng ghế sau mà buồn ngủ. Cô hoàn toàn chẳng hiểu hai người họ đang nói gì, cộng thêm mấy ngày qua thiếu ngủ, xe vừa chạy được một lúc đã không nhịn được gà gật.
Tay khẽ bị kéo, Thành Vân tỉnh táo tinh thần nhìn về phía Lý Vân Sùng.
"Hả?"
Lý Vân Sùng nhỏ giọng: "Mệt hả?"
Thành Vân gật đầu: "Hơi hơi."
Lý Vân Sùng hạ lưng ghế xuống một chút: "Vậy thì ngủ một lát đi. Chút nữa đến nơi anh sẽ gọi em dậy."
Sau khi Thành Vân nằm xuống, Lý Vân Sùng và Matsubara không trò chuyện nữa. Cô cảm giác mình ngủ không được bao lâu, lúc mở mắt ra thì đã đến Kyoto.
Thành Vân biết, đây là nơi trước kia Lý Vân Sùng đi học, cũng là thành phố ông thích nhất ở Nhật Bản. Cô chẳng hề biết gì về Nhật Bản, chút khái niệm ít ỏi cũng đều từ Lý Vân Sùng mà ra. Lần đầu tiên ông dẫn cô đến Nhật là sáu năm trước, khi đó ông đưa cô đi một vòng nước Nhật, Thành Vân thích Tokyo, cảm thấy nơi đó náo nhiệt nhất và chơi đã nhất. Lý Vân Sùng chỉ cười cười nói cho cô biết: "Kyoto mới là tinh túy của Nhật."
Lý Vân Sùng có một căn nhà ở Kyoto, không phải là dạng nhà lầu hiện đại mà là loại nhà truyền thống kiểu Nhật. Xe lái thẳng đến đó. Thành Vân không biết thường ngày Lý Vân Sùng cho ai đến đây dọn dẹp mà mỗi lần đến đều thấy không có lấy một hạt bụi.
Cửa kéo là màu nâu đỏ gỉ sét truyền thống, vào cửa là có thể thấy ngay đây là một căn nhà kiểu Nhật điển hình. Căn nhà gỗ thông suốt nhô cao trên mặt đất, gian phòng ngăn cách bằng cửa kéo.
Trong nhà rất ấm áp, họ đi vào gian phòng có một chiếc giường tatami rộng rãi. Bốn vách tường trong phòng được vẽ tranh thủy mặc, chính giữa phòng là một chiếc bàn thấp. Giữa bàn đặt một bình hoa bằng men Mai Tử Thanh (1), trong đó cắm một nhành hoa, trên nhành hoa là hai nụ hoa màu trắng nhạt đối xứng nhau.
(1) Loại men sứ Mai Tử Thanh có từ thời kỳ Nam Tống, còn lại trên đời cực ít.
Sắp đến trưa, ánh sáng ấm áp chiếu xuyên qua cửa lá sách bằng gỗ soi vào trong nhà. Cấu tạo cả căn phòng cực kỳ đơn giản nhưng vô cùng tinh xảo. Tinh xảo đến mức khiến người ta nảy sinh một cảm giác như bị giam cầm không thể hình dung.
Lý Vân Sùng và Matsubara ngồi quỳ trên tatami, Thành Vân thầm thả lỏng bắp chân, lúc định ngồi xuống thì Lý Vân Sùng vỗ vỗ tay cô.
"Em ngồi bình thường được rồi, ngồi như vậy em không chịu được đâu."
Nói xong, ông quay đầu nói một câu với Matsubara, Thành Vân nhìn bọn họ. Sau khi Lý Vân Sùng nói xong, Matsubara đưa tay về phía Thành Vân.
Lý Vân Sùng nói: "Ngồi đi, tự nhiên là được."
Sau khi ngồi xuống, Lý Vân Sùng lại trò chuyện với Matsubara, vẻ mặt hai người thoải mái, thỉnh thoảng nói đến chủ đề thú vị liền cùng nhau bật cười.
Một lát sau, Thành Vân nghe thấy ngoài phòng có tiếng vang. Hai người bên cạnh ngừng nói chuyện nhìn ra cửa. Cửa kéo ra, hai cô gái ăn mặc lộng lẫy bước vào.
Đây không phải lần đầu tiên Thành Vân nhìn thấy Geisha, lần trước cách đây đã gần một năm rồi. Hai Geisha tuy vóc dáng thấp nhưng thân thể thướt tha, mặt bôi trắng bệch, được hai người đàn ông che dù hộ tống đi vào. Sau khi đi vào, họ vái chào người trong phòng, rồi người hộ tống rời đi. Bên ngoài lại có người bưng đến trà cụ, hai Geisha im lặng ngồi quỳ bắt đầu biểu diễn trà đạo.
Matsubara và Lý Vân Sùng lại tiếp tục trò chuyện. Bên trái là hai người đang tán gẫu, bên phải là geisha đang pha trà. Bên nào cũng đều nhàm chán như nhau.
Geisha pha trà xong liền dâng trà cho Matsubara và Lý Vân Sùng trước. Với khoảng cách nửa cánh tay, Thành Vân ngửi thấy mùi thơm đặc biệt trên người hai cô. Geisha dâng trà cho Lý Vân Sùng ngồi quay lưng về phía cô, Thành Vân nhìn thấy cả phần gáy cũng được bôi trắng bệch.
Lối phục sức của Geisha được biến đổi qua nhiều năm, nhưng đã định hình, vị trí cổ và sau lưng luôn lộ ra một khoảng lớn. Lý Vân Sùng từng giải thích với cô, bởi vì thông thường những người đàn ông cảm thấy lưng của phụ nữ là nơi hấp dẫn nên geisha sẽ đánh phấn trắng nơi đó, hơn nữa còn để lộ ra.
Thành Vân chớp mắt, nhìn geisha dâng trà cho mình. Cô ta cúi đầu, trên mặt chẳng có vẻ gì, tay cô ta bưng chung trà rất ổn định, mỗi một động tác đều như đã trải qua trăm nghìn tôi luyện, chẳng có mảy may sai lầm.
Sau khi dâng trà xong, geisha ngồi quỳ bên cạnh không nhúc nhích, giống như là hai tượng người bằng gốm. Hai geisha này khác so với hai người lần trước cô đã thấy. Lần trước là buổi tối, geisha đến biểu diễn không phải là trà đạo mà là ca múa. Cô vẫn nhớ cảnh tượng lần trước. Họ mặc bộ kimono rườm rà màu trắng thật dầy, đồ trang sức tinh xảo, nó tương phản với màn đêm đen lạnh lẽo.
Lúc khiêu vũ các cô đều cười, nhưng nụ cười lại khác với người thường, giống như họ đang sống trong thế giới của riêng mình vậy.
Lý Vân Sùng trò chuyện với Matsubara thật lâu, giữa chừng Matsubara đứng dậy đi vệ sinh, Lý Vân Sùng quay đầu nói với Thành Vân: "Chút nữa anh dẫn em đi thăm một người."
"Ai?"
"Chút nữa em sẽ biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!