Chương 37: (Vô Đề)

Đường cao tốc sân bay không phụ sự mong đợi của quần chúng đã bị kẹt xe. Thành Vân cau có nhìn đồng hồ, may mà vẫn còn sớm.

"Mùng một đầu năm đều rảnh đến phát sợ à, yên lành ở nhà không được sao?"

Cô cầm lấy hộp kẹo cao su trên xe, đổ ra hai viên cho vào miệng nhai giết thời gian. Đến khi cô tới được sân bay đã là gần một giờ sau. Thành Vân chạy một mạch đi đổi vé máy bay, sau đó gọi điện thoại cho Lý Vân Sùng.

"Em đến rồi, anh ở đâu?"

Cô vừa nói vừa nhìn vé máy bay, đi về phía kiểm an.

"Đừng đi nữa, anh thấy em rồi."

Thoáng chốc Thành Vân dừng lại, cô nhìn dáo dác, đứng tại chỗ vòng hai vòng, bả vai bị người khác vỗ một cái.

"Hấp tấp!" – Lý Vân Sùng phê bình.

Thành Vân nhìn ông, thở phào một hơi, phe phẩy chiếc vé máy bay quạt gió cho mình. Lần này đi chỉ có cô và Lý Vân Sùng. Lý Vân Sùng cầm một chiếc vali vải dù màu xám nhạt,  dù là màu sắc hay chất liệu vải đều rất dễ bám bẩn, nhưng Lý Vân Sùng sử dụng lại vô cùng sạch sẽ, vẫn giống như mới.

Ánh mắt Lý Vân Sùng dừng trên người Thành Vân, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, nói: "Em về nhà thu dọn đây hả? Thu dọn thành tay không luôn à?"

Thành Vân giơ chiếc túi trong tay lên: "Sao mà tay không, đây không phải có một chiếc túi sao?"

"Quần áo cũng không thay."

Thành Vân chớp chớp mắt, quả thật là không thay. Không chỉ có áo ngoài, ngay cả đồ lót cũng không thay. Không có cách nào, tình hình đặc thù căn bản không thay được.

Lý Vân Sùng nhìn cô từ trên xuống dưới một cái, giọng nói có chút bất mãn: "Ăn mặc như vậy chả ra sao."

Cô liếc nhìn Lý Vân Sùng. Lý Vân Sùng mặc một chiếc áo sơ mi sọc xanh trắng xen kẽ, áo bỏ trong quần tây trắng, bên ngoài mặc một chiếc áo len dài màu đen.

Ông giữ dáng rất tốt, tuy không  phải kiểu da thịt căng đầy trẻ tuổi, nhưng vóc dáng cũng thuộc dạng cao ráo, cộng thêm khí chất của ông cực tốt, ăn mặc thỏa đáng, vừa nhìn đã thấy giản dị và tao nhã.

Lý Vân Sùng nhíu mày, nói tiếp: "Khí sắc cũng tệ, rốt cuộc em nghỉ ngơi thế nào vậy?"

Thành Vân không muốn nói nhiều, cô quay người, khẽ gạt tay Lý Vân Sùng ra: "Đi, qua kiểm an trước đã."

Đến tận lúc đến chỗ kiểm an, Thành Vân mới nghiêm túc nhìn vé máy bay của mình, từ Bắc Kinh bay đến Nagoya. Cô tính thử thời gian, có lẽ là bảy tám giờ tối đến nơi. Hai người ngồi trong phòng chờ máy bay, Thành Vân nói với Lý Vân Sùng: "Anh nghỉ ngơi một lát trước đi, em đi ra ngoài một chút."

Lý Vân Sùng đặt vali bên cạnh chân, chỉ vào ghế salon: "Ngồi xuống đi."

"Em đi mua đồ ăn."

Lý Vân Sùng nhìn cô: "Ngay cả cơm em cũng chưa ăn à?"

"Ừ, dậy trễ." – Thành Vân móc ví tiền định đi ra ngoài bị Lý Vân Sùng kéo tay lại.

"Ngồi xuống đi."

"Đói sắp chết rồi!"

Lý Vân Sùng kéo chiếc ghế salon đến cho cô. Phòng chờ được trải thảm= và bày trí ghế salon là màu đỏ rực rỡ, Thành Vân đặt mông ngồi xuống, Lý Vân Sùng chống tay đứng lên.

"Em trông đồ đạc, anh đi mua."

Thành Vân nhìn ông: "Em đi là được rồi."

Lý Vân Sùng liếc nhìn cô nói: "Em soi gương nhìn cặp mắt thâm quầng của em xem! Ngồi nghỉ ngơi đi."

Lý Vân Sùng đi ra ngoài, Thành Vân gọi với theo sau ông: "Mua cho em Hamburger và khoai tây chiên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!