Thành Vân dậy trễ. Mùng một tết trời đầy mây, trong hoàn cảnh này lại càng thúc đẩy kết quả khiến cô ngủ quên. Thế nhưng trời đầy mây không phải là lý do mấu chốt. Thành Vân cầm lấy điện thoại di động, chỉ vào Chu Đông Nam đang nằm trên giường, ánh mắt hung dữ.
"Anh tắt điện thoại di động của tôi phải không?"
Chu Đông Nam nhặt quần áo bên cạnh đưa cho cô: "Em mặc quần áo vào trước đi."
Anh vừa nói một tay khác vừa cầm lấy điều khiển bật điều hòa lên.
"Chu Đông Nam!"
Người đàn ông trên giường nhìn sang. Anh có vẻ hơi lười, biểu hiện vô cùng bình tĩnh trước vẻ mặt nghiêm khắc của Thành Vân. Chuyện này không thể trách anh, tuy ánh mắt Thành Vân sắc bén nhưng hình tượng trông không hề đáng sợ.
Trải qua một đêm lộn xộn, hai mắt Thành Vân hơi sưng vì say rượu, đầu óc thì hoàn toàn dựng đứng. Cô chỉ mặc áo ngực đứng trước giường, trợn trừng mắt chỉ vào Chu Đông Nam, cảnh tượng rất khôi hài.
Chu Đông Nam ngồi dậy khỏi giường, vuốt vuốt mặt mình. Anh mặc chiếc áo thun có nón tối hôm qua đi ngủ, áo đã bị anh đè đến nhăn nhúm. Anh vén chăn lên lộ ra đôi chân trần trụi. Làn da trên đùi cũng chẳng trắng trẻo gì, bắp đùi rắn chắc, bắp chân thon dài, khớp xương đầu gối và bàn chân vô cùng rõ ràng.
Chu Đông Nam chỉ mặc mỗi cái quần lót, sau khi vén chăn lên lại bắt đầu tìm quần dài. Thành Vân bị thái độ điềm nhiên của anh khiêu khích, âm điệu cao thêm một bậc.
"Tối hôm qua anh nói thế nào?"
Chu Đông Nam ngừng tay, lại nhìn cô lần nữa. Thật ra thì không phải là tối hôm qua, nếu tính theo thời gian thì đã là hôm nay rồi, cụ thể là hơn bảy giờ trước.
Hơn ba giờ sáng, Thành Vân muốn đi, Chu Đông Nam không cho.
"Trễ rồi, ngủ ở chỗ tôi đi."
Thành Vân ngáp một cái, tay vẫn đang mặc quần áo, nói mát: "Là ngủ ở chỗ anh hay là ngủ với anh?"
"…"
Cổ tay bị kéo lại, Thành Vân ngẩng đầu, Chu Đông Nam nhìn cô nói: "Em muốn nữa cũng được mà."
Vẻ mặt kia của anh không giống nói đùa. Thành Vân phóng đãng cười ồ lên, giật tay ra chỉ vào ngực Chu Đông Nam: "Nhịn hai mươi mấy năm rồi nên muốn xả hàng tồn phải không?"
Cô khẽ đẩy Chu Đông Nam ra, khom lưng mang giày, thản nhiên nói: "Không muốn nhịn thì tìm bạn gái đi, đến lúc đó bất cứ lúc nào cũng có thể cho anh gieo giống."
Giày kéo được một nửa cô đã bị lôi dậy. Chu Đông Nam kéo cổ áo Thành Vân, ánh mắt quả quyết. Thành Vân lạnh mặt lạnh giọng: "Buông tay!"
Chu Đông Nam hít vào vài lần, lúc Thành Vân đã chuẩn bị sẵn tinh thần anh sẽ chửi mắng hoặc thậm chí ra tay đánh người thì Chu Đông Nam thả lỏng tay ra, quay trở lại bộ dạng lúc trước.
"Chuyện sau này thì sau này hẵng nói." – Anh nói giọng bình thản – "Hôm nay ở chỗ tôi."
"Ngày mai tôi còn có việc."
"Đó cũng là chuyện ngày mai."
"Tôi phải đến sân bay."
Chu Đông Nam khựng lại: "Em phải đi xa à?"
"Ừ."
"Đi đâu?"
"Đi đâu liên quan gì đến anh!"
"Đi bao nhiêu ngày?"
"… Chu Đông Nam, anh ngốc thật hay giả ngốc vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!