Chương 35: (Vô Đề)

Cả quãng đường lên cầu thang không một bóng người, chỉ có mùi cơm chín thoang thoảng. Đèn điều khiển bằng âm thanh ở tầng ba bị hư, lúc Thành Vân  đi lên đá phải một chiếc túi, không biết trong túi đựng vật gì, có thể là quần áo, đá vào cảm giác hơi mềm.

Thành Vân bị vướng chân, cắn răng đá chiếc túi văng đi. Nửa tầng lầu còn lại cô chạy lên nhanh hơn.

Ánh đèn nhập nhèm sáng lên soi vào cánh cửa cũ, khiến câu đối đỏ mới dán nổi bật hẳn lên. Thành Vân bỏ hai tay vào túi áo, cô đi cực nhanh, nhanh đến mức góc áo bay phấp phới.

Lúc còn cách khoảng năm mét, cô đã đưa tay lên, đến khi tay cô hạ xuống vừa lúc đặt trên cánh cửa nhà số 406. Cửa chống trộm bị vỗ vào hơi rung lên. Sau khi Thành Vân gõ xong lại giơ tay lên nữa, nhưng lúc này còn chưa kịp gõ xuống cô đã nghe thấy trong nhà có tiếng động.

Anh đang chạy đến, có lẽ không thể gọi là chạy. Trong đầu Thành Vân hiện ra đôi chân dài của Chu Đông Nam. Từ giường đến cửa cần bao nhiêu bước nhỉ? Hai bước hay là ba bước. Suy nghĩ của cô bị gián đoạn. Cửa mở ra.

Trong nhà rất tối, chỉ có đèn tivi tỏa sáng. Trên tivi đang chiếu tiết mục đón xuân, tiết mục đã diễn đến phần cuối, theo thường lệ sẽ là các nghệ sĩ hợp ca bài "Khó quên đêm nay".

Bài hát đón xuân mang giai điệu cũ rích này khiến khán giả nảy sinh cảm giác thân thiết tuy nhàm chán nhất nhưng lại là cách thực dụng. Thành Vân nhìn anh. Anh mới tắm xong, tóc vẫn chưa khô hết. Anh vẫn mặc chiếc áo thun có nón màu xám, trong nhà không mở điều hòa, có lẽ là anh muốn tiết kiệm điện.

Tay Chu Đông Nam còn đang cầm chiếc khăn, anh lẳng lặng nhìn Thành Vân, trong đôi mắt màu đen dường như đang lấp lánh, Thành Vân nhìn không rõ.

Cô từ từ đưa tay lên, sờ vào mặt anh. Trên tay cô vẫn mang theo hơi lạnh bên ngoài, chạm vào khiến anh khẽ run lên. Thành Vân như đang xem thật kỹ, cô sờ nhẹ từ gương mặt anh cho đến cằm.

Chu Đông Nam không nhúc nhích nữa. Ánh mắt cô từ mặt anh chuyển sang ánh mắt anh. Chu Đông Nam hé miệng nhưng không thốt ra tiếng.

Thành Vân đưa tay đẩy lồng ngực anh đi về phía trước. Chu Đông Nam lui về sau vài bước, Thành Vân đóng cửa lại. Hai tay cô để ra sau lưng, tựa vào trên cửa, khẽ ngửa đầu, trên mặt chẳng hề có ý cười. Môi cô rất đỏ, mặt tái nhợt, ánh sáng từ tivi hắt lên khuôn mặt hờ hững của cô chiếu ra một vẻ lạnh lẽo chấn động lòng người.

"Làm hay không?"

Chu Đông Nam khẽ nói: "Em đã uống rượu."

"Làm hay không?"

Hô hấp của Chu Đông Nam dần dần có thể nghe thấy rõ. Tiếng nói của anh cũng nặng nề hơn: "Em đến đây bằng cách nào? Lái xe à?"

Thành Vân không trả lời, cô từ từ mở miệng. Môi cô giống như một đóa hoa nở rộ, đầu lưỡi là nhị hoa tươi thắm, trên đó dính mật ngọt, chỉ cần thoáng chạm vào là sẽ kéo ra được sợi tơ…

"Làm hay không làm?"

Chu Đông Nam hít sâu vào một hơi, anh giơ tay lên chà mặt mình. Rồi sau đó anh cất bước đi đến trước mặt Thành Vân, nâng cằm cô lên, hôn xuống. Thành Vân nhắm mắt lại, nhanh chóng nghênh đón anh.

Bài hát "Khó Quên Đêm Nay" đã kết thúc, tất cả nghệ sĩ chào cảm ơn trên sân khấu. Người dẫn chương trình sôi nổi, diễn cảm đọc lời chào kết thúc. Dù những chương trình này hằng năm đều bình mới rượu cũ, nhưng khi bọn họ nói xong vẫn sẽ khiến người ta có ảo giác năm nay đã viên mãn.

Chu Đông Nam đã đánh răng, Thành Vân nếm được hương vị trong miệng anh, hương vị sạch sẽ ngọt ngào. Thành Vân đã quên mất nụ hôn lần trước của Chu Đông Nam thế nào, cho nên cô không so sánh được nụ hôn lần này của anh có phải đã trở nên kịch liệt hơn, xâm chiếm hơn không.

Anh hôn đến mức Thành Vân không nhịn được khẽ rên lên, trên mặt cô dính hương vị ẩm ướt. Hai tay Thành Vân đặt trên bả vai Chu Đông Nam, hôn lên chiếc cổ tráng kiện của anh.

Mùi sữa tắm giá rẻ của khách sạn lúc này ngửi vào đặc biệt thúc đẩy ham muốn. Cô nhận ra được có gì đó đang chống vào eo cô. Thành Vân nhếch môi, trán họ kề vào nhau. Chu Đông Nam nhắm mắt lại, lông mi anh dài đến bất ngờ, chúng quét lên xương lông mày cô, khiến cả người cô râm ran.

"Nhanh lên…" – Cô nói.

Chu Đông Nam một tay ôm lấy cô, quay người đặt cô xuống giường. Giường của anh rất thấp, thấp đến mức gần như không có khung giường, giống như một tấm nệm thật dày trải trực tiếp trên sàn.

Ra giường hơi bừa bộn, trên  ra còn có một chiếc chăn bông. Thành Vân nằm trên giường không hề cử động. Chu Đông Nam cởi áo khoác cô ra, bên trong cô mặc một chiếc áo len dài cổ tròn, bên hông thắt một chiếc dây nịt mảnh màu đen.

Chu Đông Nam tháo dây nịt ra, hai tay đồng thời luồn vào áo len, từ từ lần lên. Thành Vân cảm giác được đôi bàn tay to bắt đầu từ hông cô, lần đến eo, bụng, sau đó là hai bên xương sườn, rồi lần đến ngực cô.

Cô không nhịn được ưỡn ngực lên, tay của anh lại vòng ra sau lưng qua khe hở. Anh kéo hai tay cô lên, lập tức cởi áo len  ra. Lúc anh thấy được chiếc áo ngực màu xanh lam thì thoáng dừng lại.

Thành Vân nhìn vào mắt anh, trong khoảnh khắc dừng lại kia giống như đã nhóm lửa lên một thứ dễ bắt cháy, bùng nổ sức mạnh trong bóng tối.

Hành động của anh rất nhanh, cởi quần cô ra lại cởi quần của mình. Cuối cùng anh ôm lấy Thành Vân, vùi mặt vào tóc cô lần nữa.

Thành Vân níu lấy chiếc áo thun có nón, thản nhiên nói: "Còn một thứ này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!