Chương 34: (Vô Đề)

"Lại là cá sốt chua Tây Hồ!" – Câu nói đầu tiên của Thành Vân sau khi vào cửa.

Đã năm giờ rưỡi, Lý Vân Sùng đang nấu cơm trong nhà. Lúc Thành Vân về ông đích thân ra mở cửa, trên người vẫn còn đeo tạp dề. Tạp dề của ông dùng không phải loại của đầu bếp hay dùng, ông ít khi xuống bếp, cũng không chuẩn bị riêng gì, cái ông đang dùng là quà tặng lúc trước mua  đồ bếp.

"Mũi em thính quá." – Lý Vân Sùng một tay cầm sạn đón Thành Vân vào nhà.

"Mấy giờ anh thức dậy?" – Thành Vân vừa đi vào vừa hỏi ông.

"Ba giờ." – Lý Vân Sùng nói – "Thức dậy đã chẳng thấy em đâu cả, chạy đi đâu vậy?"

Thành Vân đi vào phòng khách, vứt túi lên ghế salon: "Đến công ty."

"Trong nhà chán lắm sao?"

"Không có."

"Đừng nói với anh là em đi giải quyết công việc nhé!"

Thành Vân quay đầu, thấy Lý Vân Sùng cười mang thâm ý. Có thể nói Thành Vân là do một tay Lý Vân Sùng dẫn dắt, ông hiểu cô sâu sắc vô cùng. Công việc, kế hoạch và hạng mục tổng kết trong năm của Thành Vân hầu hết đều là do Lý Vân Sùng hỗ trợ, thậm chí rất nhiều thứ đều là Lý Vân Sùng làm thay cô. Thành Vân khá chây lười trong công việc, chuyện này họ đều biết.

Thành Vân liếc nhìn vẻ mặt Lý Vân Sùng, ấm ức quay người ngồi trên ghế salon: "Em không thể đi giải quyết công việc được hả?"

"Được, được, được."

Tất cả chỉ là có lệ. Thành Vân trợn trắng mắt, nhấc hai chân gác lên bàn trà.

"…" – Lý Vân Sùng im lặng nhìn chằm chằm đôi chân thon dài trước mắt – "Em có thể ngồi đàng hoàng được không?"

Thành Vân ngửa đầu nằm trên ghế salon, nhắm tịt mắt lại.

"Tiểu Vân."

"…"

Lý Vân Sùng phải ra tay, đặt chân cô xuống.

"Đứng ngồi đều phải có dáng mới được, em đâu phải là con nít nữa." – Lý Vân Sùng đi đến bên cạnh cô, vừa oán trách vừa kéo cô dậy – "Ngồi cho đàng hoàng, nhìn xem giống gì thế này!"

"Anh đi nấu ăn đi mà." – Thành Vân cau mày – "Để em nghỉ ngơi chốc lát."

Lúc này Lý Vân Sùng mới nhớ đến món cá của ông: "Em xem đi, em xem đi, đều tại em cả, anh quên cả món cá rồi đây."

Thành Vân xua tay: "Nhanh đi đi!"

Lý Vân Sùng đi về phía nhà bếp, đi được vài bước lại quay đầu dặn dò: "Nếu mệt thật thì lên lầu ngủ bù đi."

Thành Vân hơi thiếu kiên nhẫn: "Biết rồi."

Lúc này Lý Vân Sùng mới trở về phòng bếp nấu ăn tiếp. Thành Vân không lên lầu ngủ bù, tuy rằng cô thật sự cảm thấy mệt mỏi. Thực ra hôm nay cô chẳng làm gì cả nhưng vẫn thấy mệt.

Mùi cá sốt chua Tây Hồ càng lúc càng nồng, bay ra khỏi phòng bếp, ngay cả dì Hồng đi ngang qua cũng khen tấm tắc.

"Thơm quá, Lý tiên sinh thật có tay nghề đó!"

Thành Vân nói đùa: "Vậy chút nữa dì cũng đến ăn chung đi."

Dì Hồng nghe ra được cô đang nói đùa, xua xua tay cười bỏ đi. Dì Hồng đã làm cho nhà Lý Vân Sùng rất nhiều năm, Lý Vân Sùng cũng rất tôn kính bà, nhưng con người của ông có một thói quen, đó là rất nhiều  việc đều có giới hạn vô cùng nghiêm khắc.  Nói cách khác đó là một kiểu thuộc về tính tự chủ của bản thân ông. Người thân với ông đều biết chuyện này.

Đêm giao thừa Lý Vân Sùng kéo Thành Vân ngồi xuống chiếc bàn ăn nhỏ, chỉ có hai người họ. Thức ăn trên bàn cũng không nhiều, một đĩa cá, hai đĩa cải, một bát canh, một phần xà lách trộn, một phần bánh ngọt, tất cả đều do Lý Vân Sùng làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!