Kết quả đêm đó dự cảm trở thành sự thật. Quả thật Thành Vân thắng lớn vài bàn. Cô cảm thấy đánh rất thuận tay, mà kiểu thuận lợi này cũng theo thứ tự. Bắt đầu là từ trong lòng: lòng thuận, tay thuận, bài cũng thuận.
Có người thắng dĩ nhiên sẽ có người thua. Có điều bài mạt chược này chỉ đánh cho vui, mọi người vẫn chơi với khí thế sục sôi.
Lý Vân Sùng vừa đánh một quân bài cho Thành Vân ăn đã bị Tào Khải và Quách Giai trêu chọc, trên mặt ông đầy nét cười, cũng không đính chính.
Ngoại trừ Quách Giai ra, trên bàn ai cũng hút thuốc lá. Đánh vài vòng, gạt tàn thuốc bên cạnh bàn đã thấy khói thuốc lượn lờ, tàn thuốc chất hơn phân nửa, dì Hồng đến mang đi đổ.
"Đợi đã!"
Thành Vân vừa hút xong một điếu thuốc, gọi dì Hồng lại, dụi thuốc lá vào gạt tàn. Cô ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt dì Hồng mỏi mệt. Bàn mạt chược đang xào bài, Thành Vân nói với dì Hồng trong tiếng xào bài soàn soạt.
"Muộn quá rồi dì đi ngủ trước đi!"
"Không cần, không sao đâu."
Thành Vân kêu Lý Vân Sùng: "Bảo dì Hồng nghỉ ngơi đi!"
Lý Vân Sùng gật đầu nói: "Ừ, trễ quá rồi dì đi ngủ trước đi. Chỗ bọn cháu dì không phải lo."
Dì Hồng thấy Lý Vân Sùng cũng đồng ý bèn nói: "Vậy tôi đi ngủ trước, nếu có việc gì cứ đánh thức tôi dậy."
Hai giờ sáng, bàn bài đã đánh đến mức gay cấn. Số tiền đặt không nhỏ, cộng thêm ván bị cháy bài trước đó nên ván này đánh rất lâu. Tất cả mọi người đều cẩn thận tính toán bài trong tay.
Chỉ có mình Lý Vân Sùng thảnh thơi ngồi dựa vào ghế, đánh theo cách của mình với nhịp điệu ổn định.
Tào Khải như nói đùa nhắc nhở ông: "Lý tổng, chị Thành sắp ù rồi đó!"
Quách Giai chống cằm: "Đừng nói là lại đánh cho ù nữa nha!"
Lý Vân Sùng cười rất điềm nhiên: "Tôi đánh cô ấy chịu ăn mới được chứ."
Quách Giai và Tào Khải cùng hỏi ý là sao nhưng Lý Vân Sùng không trả lời. Thành Vân vẫn nhìn bài chằm chằm, coi như không nghe thấy. Thật ra thì mới vừa rồi Lý Vân Sùng đã đánh cho cô, nhưng Thành Vân chẳng hề ù. Cô biết không phải Lý Vân Sùng cố ý đánh cho cô ăn, ông chỉ đánh theo phong cách thông thường của mình thôi. Lại qua một vòng, ván bài đã đến cuối.
Quách Giai xua xua tay: "Được rồi, chia bài đi, lại cháy bài nữa."
Mỗi người rút một quân bài, Lý Vân Sùng chẳng hề nhìn đến, ngón tay khẽ sờ bài rồi lập tức lật ra.
Quách Giai khẽ run lên.
Tào Khải thở dài một hơi: "Mò đáy biển à?"
Rút hết một vòng, ai cũng không ù nên phải đánh lại ván mới.
Tào Khải không nhịn được lắc đầu: "Tết đến chung tiền, thoải mái đi!"
Quách Giai ở bên cạnh nói: "Không được, tôi phải đi vệ sinh đổi vận đây."
Cô ngồi trên lượt Thành Vân, thừa dịp mọi người đang sắp bài tranh thủ đi vệ sinh. Thành Vân cũng muốn rửa mặt nên đi theo. Hai người rất thân nhau nên không kiêng dè nhiều, đồng thời đi chung vào nhà vệ sinh. Thành Vân lau mặt trước gương, Quách Giai bước đến lầm bầm khoa trương.
"Chưa bao lâu mà đã thua chỏng vó!"
Thành Vân nhìn chằm chằm gương mặt mình trong gương, ngón tay dài sờ sờ chóp mũi.
Quách Giai chọc cô một cái, Thành Vân không khỏi cau mày: "Làm gì vậy?"
"Mau nghỉ đi!" – Quách Giai chen chúc với Thành Vân trước bồn rửa tay – "Hai người cứ đánh bồ như thế còn muốn cho người khác chơi nữa không?"
"Sao lại nói vậy, ai đánh bồ chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!