Hơn chín giờ, khách khứa ra về, Thành Vân đưa đến tận cửa. Khi cô quay trở vào thì Lý Vân Sùng đã ngồi trên ghế salon pha trà. Món đồ trang trí Phượng Hoàng kia vẫn còn đặt trên đất. Thành Vân đi qua, bỏ nó vào trong thùng, lúc quay người lại đã thấy Lý Vân Sùng đang nhìn cô.
"Mua ở đâu?"
"Bản Miêu."
"Đã hai tháng rồi mới nhớ ra để giao đến à?"
Thành Vân ngồi đối diện ông: "Họ nói là phải đặt làm."
"Cũng chẳng phải đồ gì mới lạ mà còn đặt làm sao? Nếu em thích đồ bạc, nghệ nhân ở Bắc Kinh này có cả đống, anh liên lạc cho em là được rồi."
Thành Vân có rất nhiều lời để giải thích, ví dụ như là văn hóa dân tộc, lúc đó nhất thời cao hứng bị nhân viên cửa hàng thuyết phục… Nhưng cô không muốn giải thích.
Cô ngồi dựa vào ghế salon, nói: "Em mua thì sao?"
Lý Vân Sùng thản nhiên cau mày lại một cái. Ấm nước trên bàn đã sôi, miệng ấm bốc hơi nóng, nắp cũng kêu lên lạch cạch. Ông cúi đầu bắc ấm xuống, tiếng thở dài khó mà nghe thấy.
Thành Vân trong lòng buồn bực, đứng dậy: "Em đi trước, ngày mai còn phải đi làm."
"Tiểu Vân!" – Lý Vân Sùng trầm giọng gọi cô.
Thành Vân quay đầu, thấy Lý Vân Sùng đứng lên, cô khiến tâm trạng dịu xuống, nói: "Hôm nay em hơi mệt."
"Mệt thì ở lại đây đi."
"Hôm nay em phải về nhà."
Thành Vân cầm túi lên, mặc áo khoác vào. Lúc thay giày ở đại sảnh, Lý Vân Sùng đi đến. Thành Vân kéo tủ giày hai cái vẫn không thấy suy suyển. Lý Vân Sùng khom lưng nói: "Có thể bị kẹt bên trong rồi, em đừng nóng."
Ông lắc vài cái, tủ đã kéo được, ông lấy giày của Thành Vân ra.
Thành Vân cúi đầu mang giày, Lý Vân Sùng nói: "Muốn về nhà ở thì về nhà ở, đừng xụ mặt, sắp tết rồi."
Thành Vân kéo khóa giày, khẽ nói: "Không có."
"Không có cái gì?" – Lý Vân Sùng nói một câu – "Tính tình nóng nảy của em đã bao nhiêu năm nhưng vẫn không thay đổi."
Thành Vân kìm nén bực bội, ngực nặng trịch, cô lắc đầu nói: "Không có, em về trước, ngày mai lại đến."
Lý Vân Sùng nói: "Tối mai mấy người bạn lại đến tụ họp, em muốn ăn gì, nói cho anh biết trước để anh chuẩn bị."
Thành Vân mang giày xong, đứng ở cửa đang mở nói: "Sáng mai em nghĩ thử xem, nghĩ xong sẽ gọi cho anh."
Thành Vân lái xe rời khỏi nhà Lý Vân Sùng, trong khu giăng đèn kết hoa tràn ngập không khí tết. Cô vừa lái ra sân, lúc rẽ cua cô đập vào tay lái thật mạnh, chiếc còi vang lên inh ỏi. Cô biết Lý Vân Sùng sẽ phiền, nhưng cô không ngờ mình cũng phiền muộn đến vậy.
Cô và Lý Vân Sùng quen biết nhiều năm, cô biết điều kiêng kị của ông. Lý Vân Sùng không thích cô dính líu đến chuyện giống quá khứ, nhất là khi cô ra ngoài một mình, bên cạnh không có ông theo.
Mà mấy năm gần đây, Lý Vân Sùng lớn tuổi càng trở nên dông dài. Trước kia gặp phải trường hợp như thế, cùng lắm ông cảnh cáo một câu. Bây giờ đổi cách thức, không cảnh cáo nữa mà chuyển thành kiểu oán trách như có như không này. Ngày thường Thành Vân đều nhịn hết, nhưng hôm nay cô không nhịn được.
Trên đường về nhà bị kẹt xe, Thành Vân nghẹn cơn giận trong lòng mà không có chỗ trút, bèn bật điện thoại lên. Cô nhớ mình có lưu số điện thoại tiệm bạc kia. Bình thường mấy người không quan trọng này cô chẳng bao giờ nhớ, tìm rất lâu còn gọi nhầm một số, cuối cùng khó khăn lắm mới tìm ra được.
Đó là một số điện thoại bàn, giờ này chắc là tiệm đã đóng cửa. Nhưng kiểu tiệm này thường là dùng để ở lẫn buôn bán, điện thoại vang lên vài tiếng đã có người bắt máy.
Thành Vân mắng té tát một trận, từ việc giao hàng chậm trễ đến tiết lộ thông tin của khách. Thành Vân nói cực nhanh, khí thế hùng hổ, mắng cả mười mấy giây đối phương cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
"Xin hỏi cô là…"
"À, các người đã quên tôi là ai rồi đúng không?" – Thành Vân một tay vịn tay lái, cười khẩy một tiếng – "Mới vừa giao hàng đã quên mất khách là ai. Các người buôn bán lớn nhỉ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!