Thành Vân vừa hỏi xong, mấy người kia đều sửng sốt. Sau khi bọn họ ngơ ngác nhìn nhau một vòng, liền hiểu ra "bán khoai tây" mà cô nói là ai. Bởi vì chỉ có người đó không nhìn ai cả, chỉ đứng sững ra đó.
Thành Vân hất cằm: "Không nhận ra tôi à?"
Anh chàng vẫn còn đang ngây người, phía sau có người đẩy anh một cái: "A Nam, cậu quen hả?"
Thành Vân nhẹ à một tiếng, A Nam.
Thoạt nhìn anh hơi khác với đêm qua, dĩ nhiên là da vẫn ngăm đen, chỉ có đều ban ngày nhìn làn da đen đều hơn, nên đôi mắt kia trông không đến nỗi sáng ngời lắm.
Thành Vân đi đến, đứng trước mặt anh. Ánh mắt A Nam né tránh, nhìn hết bên này đến bên kia.
"Nè." – Cách một đêm, Thành Vân lại bắt đầu cảm thấy người này thú vị – "Thật sự không nhận ra tôi sao? Tối hôm qua còn ăn không của tôi một bữa cơm đó nhé."
A Nam chết trân, ánh mắt giữ nguyên, sau đó từ từ quay lại.
"Đâu phải ăn không, là cô muốn mời tôi ăn mà."
Tiếng nói anh vẫn trầm trầm, không có âm điệu gì, rất bình dân.
"Đúng." – Thành Vân hào phóng nói – "Là tôi mời anh ăn."
A Nam lại nhìn về phía khác.
Thành Vân cúi đầu, nhìn đống thùng bày trên mặt đất, hỏi: "Anh đang làm gì vậy?" – Cô ngước mắt nhìn anh – "Hôm qua thì bán khoai tây giúp bạn, hôm nay lại dỡ hàng giúp bạn à?"
A Nam lắc đầu: "Không, đây là công việc của tôi."
Thành Vân hỏi: "Công việc chính à?"
A Nam và cô nhìn nhau, một lúc sau mới nói: "Đúng."
Lúc Thành Vân và A Nam nói chuyện, Lưu Kiệt đã đi đến phía sau.
"Sếp."
Thành Vân quay đầu lại, Lưu Kiệt quan sát A Nam, nói: "Hai người quen nhau à?"
"Ồ, không quen." – Thành Vân nói – "Chỉ gặp một lần thôi."
Lưu Kiệt lại gật đầu, lấy một tờ giấy đưa cho Thành Vân xem: "Sếp xem đi, đây là hành trình chúng tôi và công ty du lịch vừa bàn xong. Trước tiên đi An Thuận, thăm quan thác nước Hoàng Quả Thụ, sau đó…"
Hành trình du lịch rất dài, đầy cả nửa trang giấy. Dường như Lưu Kiệt chuyên chịu trách nhiệm việc tiếp đãi, quả thật sắp xếp thời gian thỏa đáng, sau mỗi một thắng cảnh đều viết ghi chú thật dài.
"Là như vậy, nếu sếp có ý kiến về xe, có thể dùng xe công ty chúng ta hoặc thuê xe của công ty du lịch. Nếu là xe của chúng ta thì là xe con, có thể sẽ hơi chật chội một chút."
Thành Vân nói: "Vậy thì thuê xe của công ty du lịch…"
Thành Vân đang nói, bỗng cảm thấy người bên cạnh dường như đang xê dịch bước chân, tuy hành động rất nhỏ nhưng cô vẫn phát hiện ra. Cô nói xong, thản nhiên liếc qua, nhìn thấy tay A Nam đang kéo kéo áo khoác, lại di di vài bước. Trong lúc lơ đãng ánh mắt giao nhau với cô, sau đó lại nhanh chóng dời đi chỗ khác. Ánh mắt Thành Vân nhìn về phía sau anh, hơi buồn cười.
"Tiểu Lưu à!"
Lưu Kiệt đang kiểm tra hành trình vừa sắp xếp, nghe thấy tiếng Thành Vân lập tức đi đến: "Vâng, sếp, sao hả?"
Thành Vân nói: "Anh đi vào hỏi giúp tôi xem có loại xe gì?"
"Được. Tôi đi đây."
Tiểu Lưu vui vẻ chạy vào công ty du lịch, Thành Vân móc một gói thuốc lá trong túi ra, lấy một điếu châm, im lặng không nói, giống như chờ Lưu Kiệt trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!