Thành Vân dần quen với nhịp sống cũ. Làm việc, nghỉ ngơi, thỉnh thoảng bị Quách Giai kéo ra ngoài uống chút rượu, hoặc là đến nhà Lý Vân Sùng. Mỗi lần đến nhà Lý Vân Sùng, hình thức hoàn toàn đều giống nhau. Hoặc là ăn cơm uống trà, hoặc là uống trà ăn cơm, sau đó ngồi tán gẫu trên ghế salon.
Có đôi khi Thành Vân thật sự chịu không được, cuối cùng vừa trò chuyện vừa ngủ gục. Mỗi lần gặp phải tình huống như thế, lúc tỉnh lại trên người cô luôn đắp một tấm chăn.
Cuối năm công ty nhiều việc, vừa là họp tổng kết vừa là họp chúc tết. Đây cũng là thời điểm xã giao hiếm hoi của Lý Vân Sùng quanh năm suốt tháng không ra khỏi cửa. Có cuộc xã giao Thành Vân đi theo, có cuộc thì không.
Hôm chúc tết, Lý Vân Sùng đi ra ngoài dùng bữa với mấy người bạn, lúc trở về gọi Thành Vân đến nhà, nói có gì đó cho cô xem. Vất vả lắm mới được nghỉ, Thành Vân vốn định ở nhà ngủ hai mươi mấy giờ, kết quả là Lý Vân Sùng gọi một cú lại phải thức dậy.
Lúc chạy đến nhà Lý Vân Sùng thì trời đã tối. Cô vào nhà phát hiện chỉ có mỗi mình Lý Vân Sùng.
"Dì Hồng đâu?" – Thành Vân cởi áo khoác, treo lên giá.
"Về quê rồi." – Lý Vân Sùng nói – "Đã lâu rồi dì ấy chưa về thăm nhà. Tuy không có chồng con, nhưng vẫn còn anh chị em mà."
Thành Vân gật gật đầu, hai người đi đến phòng khách. Thành Vân ngồi xuống uống cốc nước nóng, ấm người một chút mới nói: "Anh có gì cho em xem?"
Lý Vân Sùng cười nói: "Ồ, đúng rồi, có cái này cho em xem đây!"
Ông đứng dậy, đến tủ lấy một chiếc túi. Có lẽ do nguyên nhân tuổi tác cũng có lẽ do cuộc sống ngấm dần, bất kể nói chuyện hay làm việc, Lý Vân Sùng luôn từ tốn khiến người ta có cảm giác vững chắc.
Lý Vân Sùng lấy một xấp giấy tờ trong túi ra, để lên bàn, nhẹ gõ gõ ngón tay lên đó rồi nói: "Em xem thử cái này đi."
Thành Vân đặt cốc xuống, lấy xấp giấy tờ kia đến. Khi cô nhìn thấy xấp giấy tờ kia, theo phản xạ cô nghĩ Lý Vân Sùng định nói chuyện công ty. Đúng lúc trước đó không lâu vừa xảy ra chút vấn đề, trong nháy mắt suy nghĩ của cô đều xoay quanh công việc.
Cho nên khi cô lấy giấy tờ trong đó ra xem thì quả thật giật mình. Kẹo cao su vẫn còn trong miệng nhưng cô đã quên nhai.
"Anh thật sự…" – Thành Vân trợn tròn mắt – "Anh mua thật hả?"
Lý Vân Sùng cau mày, ra vẻ oán trách: "Cái gì mà anh mua thật hả? Lúc trước anh nói với em, em cho rằng anh đang nói đùa sao?"
Thành Vân im lặng cúi đầu. Trong tay cô là hai phần giấy tờ đất, có điều không phải là ở Bắc Kinh. Hai mảnh đất này một ở Quý Châu, một ở Vân Nam.
"Em chọn xem." – Lý Vân Sùng nói – "Hai mảnh đất này đều do anh tìm người lựa chọn tỉ mỉ, em thích nơi nào?"
Thành Vân liếc ông một cái, nói như đùa: "Cũng tìm thầy phong thủy xem rồi hả?"
"Ôi, em đừng nói giọng vậy!" – Lý Vân Sùng nghiêm túc chỉ bảo – "Thà tin là có chứ không thể không tin. Cầu an lòng thôi, dù sao cũng chẳng tổn thất gì với chúng ta. Không nói đến cái này, em xem trước coi em thích nơi nào?"
Thành Vân không nhìn mà hỏi ngược lại: "Mười năm nữa anh mới về hưu, anh gấp làm gì?"
"Em lại không nghe kỹ lời anh nói rồi." – Lý Vân Sùng nheo mắt lại – "Anh nói rồi, anh làm đến năm mươi lăm thôi."
Thành Vân im lặng. Lý Vân Sùng mở hai phần giấy tờ trên bàn ra, nói: "Giấy tờ hai mảnh đất anh đều ký hết rồi, chỉ là chưa quyết định xem muốn nơi nào thôi. Em cho anh chút ý kiến đi."
Thành Vân nói: "Anh thích thì mua hết đi."
"Loại nhà này không cần nhiều." – Lý Vân Sùng nói – "Một căn là đủ rồi."
"Vậy…" – Thành Vân cúi đầu, nghĩ ngợi chốc lát rồi khẽ nói – "Vậy thì Vân Nam đi."
"Sao vậy? Đi Quý Châu một chuyến không thích hả?"
Thành Vân nói: "Hai nơi đều tốt."
"Vậy sao không chọn Quý Châu?"
Thành Vân ngước mắt nhìn Lý Vân Sùng: "Em thấy tên Vân Nam hay hơn."
Lý Vân Sùng cười. Tuổi tác ông không nhỏ, hiển nhiên trên mặt có dấu vết năm tháng lưu lại. Mỗi khi cười khóe mắt đều hằn sâu nếp nhăn. Đó là nụ cười tích cóp qua năm tháng dài, Thành Vân đã gặp vô số lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!