Đi vài ngày công việc đã chồng chất. Thành Vân không nghỉ thêm một ngày nữa, sáng sớm hôm sau đã đến thẳng công ty. Công ty Thành Vân cách nhà Lý Vân Sùng khá xa, ở khu Phong Đài, bên cạnh công ty chính là bến xe đường dài, thường ngày lưu lượng người rất nhiều, sắp đến tết Nguyên Đán nên từ sớm đến tối bên ngoài bến xe luôn đông đúc.
Thành Vân thức dậy sớm, rửa mặt thay quần áo. Cả căn nhà rất yên tĩnh, Thành Vân đi xuống lầu gặp dì Hồng đang tưới cây, hỏi có bữa sáng chưa.
"Ôi sao cô lại dậy sớm vậy chứ?" – Dì Hồng kinh ngạc nói.
"Cháu muốn đến công ty một chuyến, trong nhà có gì ăn không, làm đại cho cháu ăn lót dạ trước."
Phòng Lý Vân Sùng ở tầng ba, tuy cách khá xa không nghe thấy được nhưng Thành Vân vẫn bất giác hạ thấp giọng.
"Cô đợi Lý tiên sinh cùng ăn đi." – Dì Hồng nói – "Tối qua cậu ấy đã dặn vậy rồi."
Thành Vân cười cười: "Không cần đâu ạ.".
Cô lục lọi ở tầng một một vòng, thế nhưng thường ngày Lý Vân Sùng quá chú ý đến phương diện ẩm thực, đừng nói là thực phẩm rác, ngay cả đồ ăn vặt cho đỡ buồn miệng cũng không có.
"Bánh hôm qua đâu?" – Thành Vân chỉ vào bàn trà.
"À, bánh Thôn Đạo Hương đó hôm qua cô Quách mang đến, tối qua trước khi lên lầu Lý tiên sinh đã bảo tôi vứt hết rồi."
"…"
Thành Vân không nhịn được liếc trắng mắt rồi đi vào trong. Đẩy cửa ra, Thành Vân nhìn thấy gì đó, nhoẻn môi cười lên: "Tốt quá, để cháu tìm ra rồi nhé."
Dì Hồng đi theo phía sau, vừa nhìn đồ Thành Vân cầm vội vàng ngăn cản.
"Ôi không được đâu cô Thành, đó là cho chim ăn."
Thành Vân mở bánh bích quy ra: "Có sao đâu, món này do cháu mua mà."
Vẻ mặt dì Hồng ảo não: "Mấy con chim này rất tham ăn, tuy một tháng Lý tiên sinh cũng chỉ cho một miếng, nhưng dù sao cô Thành cũng không thể ăn được. Lý tiên sinh biết sẽ trách tôi đó."
Tối hôm qua Thành Vân ăn không được no, nửa đêm đã đói bụng nhưng lười cử động nên không xuống giường. Bây giờ vất vả lắm mới tìm được bánh bích quy, làm sao mà chịu để xuống được.
"Yên tâm, anh ấy không trách dì đâu." – Thành Vân cuốn bánh bích quy lại nhét vào túi xách, định mang theo ăn dọc đường – "Anh ấy cũng đã quen rồi."
Ra cửa, tuyết đã ngừng rơi. Trận tuyết đêm qua không nhỏ, đã đóng một lớp thật dày trên mặt đất. Thành Vân ước tính nhiệt độ, cảm giác có lẽ là mười lăm mười sáu độ, bộ đồ này của cô vẫn có thể miễn cưỡng chống chịu được.
Cũng may là có xe. Đêm trước khi Thành Vân đi công tác ở nhà Lý Vân Sùng, xe cũng để ở đây. Cô mở cửa gara xe hơi ra, bên trong đậu một chiếc xe Lexus màu đen.
Bởi vì ra khỏi nhà sớm nên trên đường xe cộ còn thưa thớt. Thành Vân lái xe đến công ty đúng lúc gặp được hai nhân viên. Xuống xe chào hỏi xong, cô đi vào văn phòng của mình.
Công việc càng chất càng nhiều, Thành Vân lập bảng công tác xong, lại tuần tự giải quyết từng việc một. Hơn bảy giờ, nhân viên công ty lần lượt vào làm. Thành Vân cầm lấy điện thoại trên bàn làm việc, gọi một số nội bộ, chuông vừa đổ thì một người đàn ông đã bắt máy.
"Sếp ạ!"
Thành Vân nhìn món đồ trong tay, nói: "Tiểu Từ, đến đây một chút."
Từ Chí Dũng lập tức đáp: "Dạ, đến ngay đây!"
Để điện thoại xuống, chưa đến nửa phút sau bên ngoài phòng làm việc đã nghe thấy tiếng chạy rầm rầm. Cửa bị gõ vang, Thành Vân kêu vào đi.
Từ Chí Dũng bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
"Sếp ạ!"
Năm nay Từ Chí Dũng hai mươi chín tuổi, sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh thì đến công ty Thành Vân làm tổ trưởng bộ phận kỹ thuật. Nói là bộ phận kỹ thuật thật ra là khâu sửa chữa máy vi tính, thỉnh thoảng làm chút cập nhật và bảo vệ hệ thống, chuyên lo việc hậu cần.
Cậu ta đi đến trước mặt Thành Vân, mang một cặp kiếng thật dày, vóc dáng gầy nhom, trên mặt vừa nở nụ cười đã toàn là nếp nhăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!