Điều hòa ấm áp cộng thêm địa nhiệt, trong nháy mắt khí nóng trong nhà đã xua tan gió tuyết bên ngoài. Lý Vân Sùng mặc bộ đồ ở nhà, đứng tại đại sảnh, cười rạng rỡ nhìn Thành Vân.
"Về rồi à?"
"Ừ."
"Mau vào đi."
Lý Vân Sùng nghiêng người, Thành Vân vào nhà: "Tào Khải đang đi đậu xe, chắc là cũng vào nhanh thôi."
"Cậu ta đi luôn rồi." – Lý Vân Sùng vừa nói vừa khom lưng lấy một đôi dép vải bông trong tủ giày – "Nhanh thay giầy đi, tầng một hơi ẩm nhiều, lạnh lắm."
"Đi luôn hả?" – Thành Vân thoáng dừng lại – "Anh ta không ăn cơm sao?"
"Bên công ty còn có chút chuyện, cậu ta sẽ không ăn chung với chúng ta. Hôm khác đến sau."
Thành Vân gật đầu, nhận lấy dép: "Để tự em thay."
Lý Vân Sùng buông tay ra, nhìn Thành Vân thay giày.
"Trên người em sao bẩn quá vậy?" – Lý Vân Sùng cau mày nói – "Em không phải đi nghỉ phép mà đi đào than đá à?"
"Đào than đá thì em đi Sơn Tây chứ Quý Châu làm gì!"
Thành Vân thẳng người dậy, cởi áo khoác ra, treo lên cửa. Trong nhà loáng thoáng có tiếng nói chuyện, Thành Vân ló người ra nhìn một cái, nhỏ giọng hỏi Lý Vân Sùng: "Có những ai vậy?"
"Vợ chồng Quách Giai." – Lý Vân Sùng nói.
"Vợ chồng?" – Thành Vân dừng một chút, nhìn Lý Vân Sùng nói – "Chồng của cô ấy cũng đến à?"
"Ừ." – Lý Vân Sùng nói – "Em lên lầu trước đi, anh bảo dì Hồng pha nước sẵn rồi. Em tắm xong rồi xuống nhà ăn cơm."
Thành Vân nói: "Đi lên lầu tắm trước không hay lắm đâu. Hay là để em vào chào hỏi trước đã."
"Không cần đâu. Dù sao đều là người quen, anh trò chuyện với bọn họ một chút là được mà."
Thành Vân đồng ý, mang dép lên lầu.
Vừa lên cầu thang lầu hai liền thấy một căn phòng ngủ, trước cửa đặt một chậu kiểng. Chậu kiểng được chăm sóc tỉ mỉ, mặc kệ thời tiết vẫn cứ xanh tươi.
Thành Vân đẩy cửa ra, một bà lão gần sáu mươi tuổi đang ngồi trên giường gấp quần áo. Nghe thấy tiếng động, bà quay đầu lại, vừa nhìn thấy Thành Vân đã cười rộ lên.
"Cô Thành đã về rồi!" – Tiếng bà hơi khàn, già hơn tuổi của mình.
Thành Vân cười với bà: "Dì Hồng."
Dì Hồng tên là Liêu Hồng, quê ở Quảng Tây. Bà lão này có chút đáng thương, không chồng không con, cả đời chưa từng kết hôn. Năm xưa bởi vì nhà nghèo phải ra ngoài làm công. Lúc hơn ba mươi tuổi mới đến làm cho nhà mẹ của Lý Vân Sùng. Vì hợp ý lão phu nhân nên được giữ lại làm hơn hai mươi năm. Tuy là người giúp việc nhưng người trong nhà đối với bà rất khách sáo, Lý Vân Sùng cũng gọi bà một tiếng dì Hồng.
Dì Hồng đặt quần áo xuống, mở cửa phòng tắm ra.
"Đã chuẩn bị xong hết rồi, đồ dùng vệ sinh, khăn lông, dép và cả đồ thay đều đầy đủ cả."
"Dạ."
"Tôi ra ngoài trước, có gì cô cứ kêu tôi, tôi ở ngay bên ngoài thôi."
Phòng tắm rất lớn đặt một chiếc bồn mát xa cỡ đại, nước lưng nửa bồn, bốc hơi nóng nghi ngút. Trong phòng quá nóng, Thành Vân nhanh chóng cởi quần áo ra, trước hết tắm sơ dưới vòi sen, sau đó mới ngâm mình vào bồn.
Đi đường mệt mỏi, Thành Vân tranh thủ nâng cao tinh thần, nhưng ngâm mình trong nước nóng lâu nên có chút mơ màng. Lúc cô đi ra khỏi bồn tắm, cảm giác mình mà ngâm nữa chắc sẽ chết đuối mất. Cô thay quần áo, sấy khô tóc, bước ra khỏi phòng. Dì Hồng đã gấp xong quần áo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!