Trưa hôm đó Thành Vân trở về Quý Dương, rồi chạy thẳng đến sân bay. Chuyến bay khởi hành đi Bắc Kinh sớm nhất là ba giờ chiều, Thành Vân ăn chút gì đó rồi ngồi chờ trong tiệm cà phê ở sân bay.
Điện thoại di động đã đầy pin, cô bật điện thoại lên, trong đó có bốn cuộc gọi nhỡ. Hai cuộc là của Lý Vân Sùng, hai cuộc khác là số lạ.
Thành Vân không quan tâm đến cuộc gọi của Lý Vân Sùng, cô gọi lại hai số kia. Một số là của hướng dẫn Trương, nói cho cô biết là cô ta đã về công ty du lịch rồi.
"Chị đã nói với Lưu Kiệt rồi." – Thành Vân nói – "Tiền thuốc của em anh ta sẽ xử lý."
"Dạ, cám ơn chị nhiều!" – Hướng dẫn Trương hơi ngượng ngùng – "Gặp phải chuyện như vậy thật xin lỗi, ảnh hưởng đến chuyến đi của chị Thành, chúng ta còn rất nhiều nơi chưa đến nữa."
Thành Vân cười nói: "Sau này sẽ có cơ hội mà."
"Vậy chị Thành có đến Quý Châu nữa thì tìm em nhé."
"Được, chị lưu số em lại, lần sau có cơ hội nhất định sẽ tìm em."
Rảnh rỗi trò chuyện thêm vài câu nữa hai người mới cúp điện thoại. Thành Vân bấm số còn lại, đó là một số điện thoại bàn, đầu bên kia là một cô gái.
"Alo, xin chào, đây là tiệm bạc Miêu Vương."
Thành Vân liền nhớ ra ngay, dường như cô đã đoán được lý do của cuộc điện thoại này rồi.
"Mới vừa rồi có người gọi cho tôi."
"Ồ, để tôi xem thử… À, cô là cô Thành phải không?"
Thành Vân nói phải.
"Lúc trước cô hỏi mua vật trang trí Phượng Hoàng kia đó, xin hỏi bây giờ cô còn muốn mua không?"
Thành Vân nói: "Sao vậy, đã hỏi chủ rồi à?"
"Đúng ạ, vật trang trí này do nghệ nhân người Miêu tốn hai năm mới làm ra được, cô cũng thấy rồi đó, chế tác vô cùng tinh tế…"
Nhân viên cửa hàng giới thiệu liên miên không ngớt, nhưng trong đầu Thành Vân lại hiện lên hình ảnh khác. Cô nhớ đến lúc bước vào căn tiệm này, đó là mấy ngày trước nhỉ? Hai ngày hay ba ngày đây? Rõ ràng là thời gian rất ngắn nhưng vì sao hôm nay nhớ đến lại cảm thấy như thật sự đã trôi qua lâu lắm rồi. Lòng người thay đổi trong nháy mắt.
"Alo… Alo? Cô Thành? Cô vẫn còn nghe chứ?"
"Ồ, đây!" – Thành Vân hờ hững nói – "Chủ của cô ra giá bao nhiêu?"
"Vì món đồ này là tinh phẩm nên giá tiền không thấp."
Thành Vân cười: "Vậy là bao nhiêu?"
"Phải năm mươi nghìn ạ."
"Chất liệu của cô chỉ là mạ bạc, chứ đâu phải là thuần bạc mà đòi đến những năm mươi nghìn?"
"Đây phải nhìn vào chế tác, cô thấy đó chúng tôi trưng bày vật trang trí này ngay trước tiệm, khi ấy cô cũng đã hỏi nó có phải là trấn tiệm chi bảo không mà."
"Cô cho tôi một cái giá chính xác." – Thành Vân bắt chéo hai chân, tựa vào ghế salon trong tiệm cà phê, dụi dụi mắt. Hai ngày nay cô thiếu ngủ trầm trọng, nên đi đâu cũng muốn ngủ cả – "Tôi xem có thể chấp nhận hay không, được thì tôi mua."
"Cô Thành, giá tiền chúng tôi đưa ra đã…"
"Năm mươi nghìn tôi sẽ không mua, hay là cô bàn bạc lại với chủ cô thử đi."
"Vậy chị xem bao nhiêu thì được?"
Thành Vân ngáp một cái: "Cô bớt một nửa giá lại rồi hẵng bàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!