A Nam không nghe rõ: " Gì hả?"
"Anh cần bao nhiêu tiền để mở tiệm?"
A Nam suy nghĩ rồi nói: "Vài trăm nghìn."
"Bây giờ anh tích cóp được bao nhiêu rồi?"
"…"
A Nam không trả lời, Thành Vân quay lại thấy anh đang cúi đầu nhìn tảng đá, giống như là có thể nhìn ra hoa vậy. Thành Vân nhớ đến gì đó, cười khẩy một tiếng, vẻ mặt khinh thường nói: "Để bạn gái nghệ thuật gia trước đây của anh gạt hết rồi hả?"
A Nam nhíu mày: "Chuyện đó đã lâu lắm rồi."
"Anh để cô ta gạt anh bao nhiêu tiền?"
A Nam im lặng, rõ ràng không muốn nói chuyện này.
Thành Vân quay người. Cô đang quấn chăn, rất khó quay người, chỉ quay được nửa vòng liền đưa chân ra. Một khúc chân trắng nõn nà đạp về phía A Nam.
"Hỏi anh đó!"
Con lật đật lại trở về vị trí cũ.
"Sáu bảy mươi nghìn thôi."
Thành Vân ngẫm nghĩ: "Vào bảy năm trước sáu bảy mươi nghìn không phải là con số nhỏ đâu."
A Nam không nhịn được quay đầu lại nhìn cô: "Em nói thì thôi, còn cười cái gì?"
Vẻ mặt Thành Vân có chút hả hê, khóe môi nhoẻn cao, còn nghiêm trang hỏi A Nam: "Tôi cười thì sao?"
"…" – A Nam khoanh tay ôm đầu gối, thở dài.
Thành Vân cười đủ rồi lại hỏi: "Anh ra ngoài đời năm bao nhiêu tuổi?"
"Mười lăm."
"Chậc chậc, tiền tích cóp bốn năm năm đều bị người ta gạt hết. Thật là tai bay vạ gió, sét đánh giữa trời quang, tôi thật sự không đành lòng tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó của anh chút nào…"
Vẻ mặt và giọng nói của cô chả có vẻ gì không đành lòng. A Nam hít sâu vào, cảm thấy nhất định phải tranh luận với cô một chút, nào ngờ Thành Vân lập tức chuyển đề tài.
"Mười mấy tuổi đã ra đời đi làm, thế học đến đâu?"
A Nam nén cơn bực bội ngồi trở lại, lẳng lặng nói: "Không học hết trung học."
Yên lặng một hồi, A Nam quay đầu nhìn Thành Vân. Thành Vân nhìn về phía xa, thản nhiên nói: "Tôi cũng vậy."
"Cái gì?"
Thành Vân nhìn về phía anh, nói: "Tôi cũng vậy, học trung học đến giữa chừng thì nghỉ."
Cô lại hỏi A Nam: "Hiện tại gom góp được bao nhiêu rồi?"
A Nam hỏi ngược lại: "Em hỏi chuyện này làm gì?"
Thành Vân nói: "Tôi kiểm tra thử xem mấy năm nay anh có nghiêm túc làm việc không."
"…" – A Nam cúi thấp đầu, nói – "Hai trăm nghìn thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!