May mà trên giường bệnh có trải một lớp chăn, ngã xuống cũng không đau. Thành Vân chống khuỷu tay xuống giường, còn chưa kịp ngồi dậy đã bị A Nam đè xuống.
Trong phòng tối đen, bên ngoài lại không trăng, Thành Vân phải thích ứng hồi lâu mới dần dần thấy rõ khuôn mặt ngăm đen của A Nam đang hòa vào bóng tối.
Thành Vân bị anh đè, làm thế nào cũng không nhúc nhích được.
Cô nheo mắt lại, khẽ đẩy A Nam ra.
"Anh là tên khốn kiếp…"
Hai tay A Nam cầm cổ tay cô mở ra. Ngửa đầu như thế thấy được bả vai A Nam rất rộng. Dù sao Thành Vân cũng không có nhiều sức lực, bèn không chống cự nữa, ngửa đầu nằm trên giường.
"Đây là phòng bệnh." – Thành Vân nói – "Chút nữa y tá sẽ đến, anh không sợ đang làm giữa chừng thì bị người ta mở cửa ra thấy sao?"
A Nam khựng lại, giống như hơi do dự. Thành Vân lườm anh. Hiếm khi anh bộc phát một lần, khí thế trong thoáng chốc bắt đầu trở nên ngây như phỗng. Nhìn cảnh tượng trước mắt, rốt cuộc thế này là sao?
"A Nam!"
A Nam cúi đầu: "Làm sao?"
Thành Vân nói: "Anh buông tay ra trước đi."
A Nam mím môi. Thành Vân lại nói: "Dù có làm cũng không thể ở đây."
Cô vừa nói vừa nhìn anh đầy thâm ý: "Trừ phi anh năm phút đã xong."
"…"
"Buông tay!"
A Nam buông tay ra. Thành Vân ngồi dậy, nói với anh: "Mang giày vào, đi theo tôi."
Thành Vân dẫn A Nam rời khỏi bệnh viện. Bãi đỗ xe bệnh viện không có mấy chiếc, Thành Vân liếc mắt liền nhìn thấy ngay chiếc Passat mà Trường Bằng để lại cho cô.
Thành Vân ngồi vào ghế tài xế.
"Đi đâu?" – A Nam hỏi cô.
Thành Vân đề máy xe, quay đầu nói: "Anh muốn đi đâu?"
A Nam nhìn về phía trước, khẽ nói: "Tôi đâu cũng được."
Thành Vân nắm vô lăng, nghĩ nghĩ rồi nói: "Tôi đưa anh về nhà."
A Nam hơi kinh ngạc: "Về nhà?"
"Ừ." – Thành Vân đạp chân ga rời khỏi bệnh viện.
Thành Vân nhớ đường rất rõ, mỗi khúc cua đều không rẽ sai. Trong ba giờ, mọi âm thanh đều tĩnh lặng. Thành Vân lái xe ngang qua nơi vừa xảy ra tai nạn, hai chiếc xe đều đã được kéo đi, trên mặt đất còn vài dấu vết của trận tai nạn kia.
Tốc độ Thành Vân lái xe khá nhanh, thoáng cái đã chạy lướt qua.
"Chiếc xe của anh chắc là không dùng được nữa rồi."
A Nam nói: "Không sao đâu."
"Anh còn muốn lái à? Tôi phát hiện quả thật là anh không sợ chết mà."
"Để tôi sửa thử xem sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!