A Nam cúp điện thoại trả lại cho Thành Vân, anh nói: " Bọn họ sẽ lập tức đến ngay thôi."
Thành Vân lạnh lùng nhìn anh, không nói lời nào.
A Nam quay đầu nhìn chiếc xe bánh mì dần tắt lửa bên cạnh, nó cháy đen thui, đã hoàn toàn hư hỏng. Anh nhìn một cái rồi quay lại nói với Thành Vân: "Hướng dẫn Trương chắc không sao đâu, cô đừng lo lắng."
Thành Vân không nói lời nào. A Nam bị làm lơ cúi đầu chà chà chân trên đất. Đầu anh bị va chạm vẫn còn đang chảy máu, vừa cúi đầu máu đã nhỏ xuống mặt đất.
A Nam giơ tay lên lau. Thành Vân quay người đi, khoanh tay đứng trong gió nhìn dãy núi phía xa tối đen như mực.
Yên lặng một hồi, A Nam ngẩng đầu nhìn nửa bên mặt cô nói: "Cô không sao chứ?"
Thành Vân không quay đầu lại, chỉ hờ hững liếc anh một cái: "Tôi có sao hay không không phải vừa rồi anh đã thấy rõ rồi sao?"
A Nam lại bị nghẹn lời, lúc này anh không cúi đầu nữa, mà hỏi thẳng cô: "Cô lại muốn hút thuốc nữa hả?"
Thành Vân lườm anh: " Gì hả?"
A Nam cau mày, có điều trên trán toàn là máu, không nhìn thấy được chân mày anh đang nhíu lại.
"Có phải cô lại muốn hút thuốc hay không?"
Thành Vân hít mạnh vào: "Tôi hút cái khỉ gì!"
Bên này không khí căng thẳng, bên kia đường núi đã lóe lên ánh sáng. Nhân viên cứu hộ đã đến. Hai chiếc xe, một chiếc xe con, một chiếc cứu thương, lái thẳng đến đỗ bên cạnh nơi xảy ra tai nạn.
Thành Vân bước lên, chỉ vào hướng dẫn Trương nói với người vừa bước xuống khỏi xe cứu thương: "Cô gái kia…"
"Được, chúng tôi thấy rồi."
Thành Vân nhìn bốn năm người xuống xe, số tuổi cũng không nhỏ nhưng không mặc đồng phục bệnh viện. Cô quay đầu, hai người khác bước xuống khỏi xe con, chạy đến chỗ cô.
"Cô Thành phải không?" – Đi đầu là một người mặc áo phao lông vũ màu đen, hơn bốn mươi tuổi, thể hình hơi mập, tóc hớt cao – "Chào cô, tôi là Trương Bằng trưởng công an huyện, đây là đồng nghiệp của tôi."
Thành Vân đưa tay đến bắt tay anh ta nói: "Chào anh, phiền các anh rồi."
"Không sao, đoạn đường đèo này làm không tốt lắm, đã xảy ra rất nhiều tai nạn."
Thành Vân thản nhiên gật đầu, nói: "Ừ, đường cua hơi hẹp, bị người ta lấn tuyến cơ bản sẽ không tránh kịp."
Trương Bằng nhìn chiếc xe bánh mì bị bốc cháy theo phản xạ, nói: "Lấn tuyến à? Chuyện này không đúng rồi, đường này đã hẹp như vậy còn chạy lấn tuyến nữa. Tài xế xe đó đâu?"
Trương Bằng hùng hổ quay đầu, vừa nhìn thấy A Nam đã chỉ vào anh nói: "Này, cậu đến đây một chút!"
A Nam đi qua, nhân tiện nói với người trên xe cứu thương: "Bên kia còn một người nữa."
Chờ A Nam đi đến, Thành Vân mới nói với Trương Bằng: "Đây là tài xế xe chúng tôi, tài xế xe kia nằm ở đó kìa."
Trương Bằng hỏi A Nam tình huống cụ thể vài câu, Thành Vân đứng bên cạnh nghe. Trương Bằng hỏi xong liền dẫn đồng nghiệp đến hiện trường chụp hai tấm ảnh.
Thành Vân thờ ơ nhìn bọn họ, phát hiện bên cạnh có động tĩnh. Cô quay đầu lại, A Nam đang im lặng nhìn cô chằm chằm.
"Anh nhìn cái gì?"
A Nam đi đến bên cạnh Thành Vân, nhìn hai xung quanh rồi mới quay lại nhỏ giọng nói với cô: "Thái độ cô tốt một chút đi."
Thành Vân lườm anh, A Nam mang gương mặt máu nhìn cô: "Thái độ đối với cảnh sát tốt một chút."
Thành Vân nói: "Vì sao thái độ tôi không tốt?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!