Chương 20: (Vô Đề)

"A Nam…"

Thành Vân hít thở nặng nề, cô cố sức nâng tay lên trong không gian chật hẹp nhẹ nhàng lay bả vai A Nam.

"A Nam… đứng lên…"

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, Thành Vân không biết hướng dẫn Trương ở hàng ghế sau thế nào. Tay chân cô vẫn còn dư chấn sau khi bị va đập kịch liệt, cô giơ tay lên, thử nắm bàn tay lại.

Thành Vân hít sâu vào một hơi, cố hết sức gom góp sức lực, sau nửa phút, ý thức của cô tỉnh táo hơn.

Hai tay cô đặt trên đầu vai A Nam, khẽ đẩy: "A Nam, A Nam?"

Anh chẳng mảy may phản ứng. Thành Vân cẩn thận nhích người rời khỏi ngực A Nam, lại từ từ nhích ra khỏi ghế dựa, khom người rơi xuống chỗ gác chân dưới ghế. Cô chống lên sàn xe, bỗng nhiên cảm giác lòng bàn tay hơi lạnh. Cô giơ tay lên nhìn thấy trên tay mình cắm một mảnh thủy tinh.

Kính chắn gió trước xe đã vỡ hơn phân nửa. Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống từng giọt từng giọt.

Vẻ mặt Thành Vân ngơ ngác, vì sự cố vừa rồi mà tim vẫn còn đang đập kịch liệt. Cô không hề lo lắng đến vết thương nhỏ này, bám vào khung xe bò ra ngoài từ phía trước.

Gió lạnh gào thét, người Thành Vân dần dần trấn định lại. Cô bị va đập không nghiêm trọng lắm, chỉ bị chút vết thương nhẹ. Thành Vân liếc nhìn chiếc xe gây ra chuyện ở đầu kia. Đầu chiếc xe bánh mì đó đụng vào vách núi, một tay tài xế buông thỏng bên cửa sổ, không rõ sống chết.

Thành Vân quay lại, nhìn qua bên kia xe mình. Cô kề sát vào cửa kiếng nhìn vào trong. Hướng dẫn Trương ở sau xe, ngã nghiêng trên mặt đất, cũng hôn mê bất tỉnh.

"Tiểu Trương, Tiểu Trương…"

Hướng dẫn Trương không phản ứng, Thành Vân nhìn qua nhìn lại, cửa xe bên kia kề sát mặt đất, cửa sổ xe bên này lại quá nhỏ không lôi người ra được. Thành Vân nhảy xuống khỏi xe, lấy điện thoại di động ra, làm thế nào cũng chẳng có động tĩnh gì, lúc này mới nhớ ra điện thoại di động của cô đã hết pin.

Thành Vân lau mặt, nhìn xung quanh. Ban đêm đường đèo vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không có xe cộ qua lại. Cô nén giận, hận không thể nhảy thẳng xuống núi. Nhưng  nói cho cùng cô không thể nhảy. Thành Vân hét lên một tiếng về phía con đường núi không một bóng người, sau đó hít sâu vào và tự nhủ mình phải tỉnh táo.

Cô trở về bên cạnh xe lần nữa, bò lại vào buồng lái, bật chốt mở cửa xe sau cuối ra. Nhưng sau khi ra ngoài mở cửa lại phát hiện cửa xe bị mắc kẹt. Hai tay Thành Vân kéo cánh cửa cuối xe ra, chân đạp ở ngưỡng cửa, ra sức kéo về phía sau.

"Mẹ kiếp…" – Thành Vân kéo đến nỗi bị rách vết thương trên tay, máu chảy đầm đìa. Cô cắn răng, khẽ nói căm tức – "Mở ra cho tôi, mau mở ra…"

Kéo rất lâu, cuối cùng Thành Vân mới kéo được cửa xe cuối ra. Cô đẩy ghế dựa xuống, thò người vào xe. Cô khẽ kêu hướng dẫn Trương vài tiếng cũng không có phản ứng. Thành Vân quay mặt cô ta lại, thấy trên trán cô ta cũng có vết máu. Thành Vân nhíu mày, cẩn thận nâng hướng dẫn Trương lên, lôi cô ta ra ngoài từng chút từng chút.

Thành Vân đặt hướng dẫn Trương nằm ở ven đường, lại quay về tìm A Nam. A Nam vẫn ở nguyên tư thế vừa rồi. Lòng Thành Vân lạnh lẽo. Cô thử bật đèn lên, nhưng đèn đã hư. Kính chắn gió không vỡ hết, sức lực của Thành Vân cũng không nâng nổi A Nam. Cô nghĩ tới nghĩ lui, đi đến ven đường nhặt một hòn đá, đập nát phần cửa kiếng còn sót lại.

Đến khi A Nam cũng được lôi ra khỏi xe, Thành Vân đã kiệt sức. Cô lấy điện thoại di động của hướng dẫn Trương ra. Nơi này tín hiệu cực kém, Thành Vân gọi nhiều lần mới liên lạc được với cảnh sát. Kết quả cô gái trực ban nghe điện thoại rõ ràng mới vừa vào làm, nói đi nói lại cũng không biết chính xác nơi xảy tai nạn. Chỉ hỏi Thành Vân có nghiêm trọng không, lại nói nếu như không nghiêm trọng tốt nhất dời xe qua một chút, đừng nên để ảnh hưởng giao thông.

Thành Vân nén giận: "Ngày đầu tiên đi làm sao, khi các người nhậm chức có được huấn luyện qua không?"

Cô gái kia vẫn ung dung: "Bây giờ chúng tôi tìm ra cô cũng rất tốn thời gian, nếu như sự việc nghiêm trọng xin gọi 120 trước, đừng…"

Thành Vân thịnh nộ chửi ầm lên: "Chó chết… Cô chờ, cô chờ đó cho tôi!"

Cô gái kia chẳng buồn để ý. Thành Vân tức tối cúp điện thoại, lại gọi tiếp một cuộc khác. Sau năm hồi chuông, trong điện thoại truyền đến một giọng nói vừa lạnh lùng vừa xa cách.

"Xin chào, cho hỏi ai vậy?"

Thành Vân liếc nhìn hai người đang nằm ven đường, thản nhiên nói: "Anh Sùng."

"…"

Trong nháy mắt hơi thở Lý Vân Sùng biến đổi. Đây không đơn giản chỉ vì ông nghe thấy tiếng trong điện thoại là Thành Vân, mà còn vì câu "anh Sùng" kia của cô. Đã rất lâu, rất lâu rồi cô không có kêu ông là như vậy. Bởi vì Lý Vân Sùng không đồng ý. Mỗi lần cô gọi ông như vậy đều khiến ông nhớ lại thuở xưa, nhớ đến khi cô vẫn còn giở thói ngang ngược ở ngoài giống như một con chim cả đời không thể huấn luyện được.

Lý Vân Sùng khẽ nói: "Xảy ra chuyện gì?"

Giọng nói Thành Vân vẫn còn khống chế, rất bình tĩnh, cô nói: "Bọn em bị đụng xe trên đèo, nơi này quá hẻo lánh, báo cảnh sát thì họ nói sẽ khá mất thời gian, anh xác nhận vị trí giúp em đi!"

"Đụng xe?" – Giọng nói Lý Vân Sùng trầm xuống – "Em không sao chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!