Chương 19: (Vô Đề)

Hướng dẫn Trương ngủ đẫy giấc, đến chiều mới thức dậy. Cô ta hít hít mũi, tuy vẫn còn bị cảm nhưng tinh thần đã tốt hơn lúc sáng nhiều. Lúc cô ta mở mắt hơi nhập nhòe, lèm nhèm nhìn thấy một người đang ở bên cạnh thu dọn đồ đạc. Cô ta bò dậy:

"Chị Thành?"

Thành Vân quay người: "Tỉnh rồi hả? Có khá hơn chút nào không?"

Hướng dẫn Trương gật đầu, lại ngáp một cái, tinh thần sảng khoái lên.

"Chị Thành, chị ăn cơm chưa? Để em dẫn chị đi dạo trong bản một chút, giới thiệu cho chị về những điều cơ bản của bản dân tộc Động."

Thành Vân cười cười: "Ăn rồi, có để phần cho em đó. Cơm nước xong trở về Quý Dương."

"Dạ…hả…?" – Hướng dẫn Trương trợn tròn mắt – "Trở về Quý Dương?"

"Ừ." – Thành Vân cài túi lại, để qua một bên.

Hướng dẫn Trương vẫn mang vẻ mặt kinh ngạc: "Bây giờ à? Hôm nay về hả? Không phải tối qua chúng ta mới vừa đến hay sao?"

Thành Vân đi đến bên giường, vỗ vỗ bả vai hướng dẫn Trương: "Ngại quá, đã làm phiền em."

"Không, không, không!" – Hướng dẫn Trương vội vàng lắc đầu – "Không phiền đâu ạ, có điều là…"

Cô ta bỗng nghĩ đến một tình huống, liền kéo tay Thành Vân: "Chị Thành, có phải chị muốn đổi hướng dẫn viên khác không? Tuy em bị cảm nhưng không nghiêm trọng, hoàn toàn không thành vấn đề đâu chị Thành…"

"…"

Thành Vân cảm thấy cô ta quả thật bệnh đến mức đầu óc hồ đồ: "Không đổi, chị cùng về với em."

"À…"

Điện thoại di động rung lên, Thành Vân lấy trong túi áo ra nhìn một cái rồi nói với hướng dẫn Trương: "Em sửa soạn xong thì xuống lầu ăn cơm đi."

"Vâng."

Điện thoại di động còn đang rung, Thành Vân đẩy cửa phòng đi dọc theo dãy hành lang,  rồi dừng tại cuối dãy.

"Alo."

"Bên chỗ em tín hiệu không tốt lắm à?" – Lý Vân Sùng nói.

"Ừ, em ở trên núi."

"Ơ, tại sao lại chạy lên núi?"

Thành Vân cúi đầu tựa vào vách tường. Nhìn từ nơi này ra ngoài, phía xa là dãy núi, bên cạnh là nhà cửa,  tầm mắt nhìn xuống một chút là con đường lót đá nhỏ hẹp trải dài.

"Đi đến đâu vậy?"

Thành Vân châm thuốc: "Để em nhớ xem…"

"Đi đến đâu còn phải nhớ sao, đầu óc hồ đồ rồi."

Trong khi Thành Vân kẹp điện thoại di động ở dưới tai và bả vai, miệng cô  ngậm một điếu thuốc, một tay bật lửa một tay cản gió. Xoẹt một tiếng, ngọn lửa bùng lên, cô cúi mặt xuống châm thuốc.

"Đúng vậy, em hồ đồ rồi." – Thành Vân đổi điện thoại sang tay trái, nhìn về phía xa khẽ nói – "Thật hồ đồ…"

Lý Vân Sùng nói: "Sao một cú điện thoại cũng chả gọi, có phải là chơi vui đến mức quên cả lối về rồi không?"

"Lý tổng một ngày kiếm bạc tỷ, làm sao em dám gọi điện thoại quấy rầy chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!