Chương 18: (Vô Đề)

"Đây là sao?" – Thành Vân hỏi – "Mảnh đất lớn như thế chỉ trồng có vài cây thế này thôi à?"

A Nam nói: "Không có ai chăm sóc."

Anh vừa nói vừa đi xuống, lại nhắc nhở Thành Vân cẩn thận. Mấy cây còn lại cũng không tươi tốt, nhánh cây khô héo, còn có cây xiêu vẹo như sắp ngã. Sau khi họ đến gần, A Nam lay thử một thân cây, rơi xuống vài chiếc lá.

Thành Vân không nhịn được nói: "Chốn này cũng quá nghèo nàn rồi."

A Nam khẽ nói: "Lẽ ra có rất nhiều cây. Ở đây không ít người trồng Dương Mai, lúc trước trong nhà cũng trồng được vài năm."

"Có kiếm ra tiền không?"

"Cũng tạm."

Thành Vân đứng bên cạnh cây, vừa trông ra cảnh núi xa xăm vừa tán gẫu với anh: "Đã kiếm ra tiền sao bây giờ không làm nữa?"

"Tôi không ở nhà, ba tôi cũng thường xuyên đi ra ngoài, rừng cây trong nhà đều do anh tôi chăm sóc…"

Anh bỏ lửng câu nói, Thành Vân đã đoán được phía sau: "Sau khi chị dâu anh bỏ trốn anh ta không chăm sóc nữa hả?"

Đó cũng là một biến cố lớn trong nhà nhưng khi A Nam nhớ lại vẻ mặt vẫn thản nhiên. Thành Vân không biết là thời gian đã làm phai mờ tất cả hay là chính bản thân anh là người lạnh nhạt. Chẳng biết tại sao, Thành Vân hi vọng anh là trường hợp trước.

A Nam im lặng một hồi lại nói: "Anh tôi rất yêu chị ta." – Nói xong anh lại bổ sung một câu – "Rất yêu, rất yêu…"

Thành Vân không lên tiếng, A Nam vỗ vỗ cây Dương Mai khô héo, nói: "Chị ta không phải là người trong bản chúng tôi, anh tôi quen chị ta ở ngoài. Sau khi gả đến đây chưa đến một năm thì đã bỏ đi, nói gì cũng không chịu ở lại."

A Nam thuận tay bẻ một nhánh cây nhỏ, lại nói: "Sau khi chị ta bỏ đi, anh tôi vẫn tìm chị ta trong núi rất nhiều ngày không trở về nhà. Sau đó trong nhà cảm thấy bất ổn, người cả bản đổ xô đi tìm giúp. Lúc tìm được anh tôi đã dựa vào rừng cây Dương Mai này ngất xỉu. Người trong bản đưa anh tôi đến bệnh viện, sau khi tỉnh lại thì đầu óc đã như vậy. Bình thường không sao, chỉ có lúc nghĩ đến vợ thì anh tôi mới phát bệnh.

Nếu không ai nhắc thì anh tôi sẽ không nghĩ đến."

A Nam nhìn về phía Thành Vân: "Người trong bản rất chiếu cố đến anh tôi, không bao giờ nhắc đến người đàn bà kia trước mặt anh ấy."

Thành Vân nói: "Không tìm thấy người đàn bà đó hả?"

"Vẫn không có tin tức."

"Không có báo cảnh sát à?"

"Báo rồi, cảnh sát nói không tìm được."

Thành Vân à một tiếng, móc ra một điếu thuốc trong túi áo, châm lửa.

"Cũng đúng, phụ nữ thật sự đã muốn đi thì sẽ không thể nào tìm được." – Cô nhả khói thuốc, ánh mắt lơ đãng nhìn vào nơi cách đó không xa.

Nơi đó là một con  kênh, hai bên đều là đường dốc, trong kênh có dòng nước nhỏ đang chảy. Nó không rộng, chỉ chừng hai mét. Điểm cuốn hút Thành Vân không phải là con kênh này mà là kiến trúc trên  nó. Vài tấm gỗ bắc qua dòng nước nhỏ, bên dưới có vài cây cột đội kết cấu bên trên nhô lên giống như một chiếc cầu.

Nhưng nó khác với cầu bình thường là  bên trên có những đỉnh chóp nhọn, giống như vài ngọn tháp nhỏ.

"Đó là gì?" – Thành Vân hất hất cằm.

A Nam nhìn về phía cô ra hiệu, trả lời: "Cầu  Phong Vũ."

Thành Vân khẽ đọc lại cái tên này một lần: "Cầu  Phong Vũ…"

Cô quay đầu lại nói với A Nam: "Anh kiểm tra cây Dương Mai xong chưa?"

"Sao hả?"

"Đến đó xem thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!