Chương 17: (Vô Đề)

Cô đi đến bên cạnh A Nam, rốt cuộc anh cũng chú ý đến cô.

"Dậy rồi à?"

"Ừ, nhà anh có thuốc cảm không?"

A Nam thẳng người lên nhìn cô: "Cô bị cảm à?"

Thành Vân lắc đầu: "Không phải tôi, là hướng dẫn Trương. Có thể do ngủ bị lạnh cộng thêm còn bị anh trai anh dọa sợ." – Cô vừa nói vừa liếc nhìn A Nam – "Anh của anh luôn như vậy à?"

Ánh mắt A Nam lại nhìn vào siêu nước, lắc đầu khẽ nói: "Không  đâu."

"Tìm thuốc trước đi, cô ấy vẫn còn nằm trên lầu." – Thành Vân hỏi anh – "Có thuốc không?"

"Ừ, để tôi xem thử."

Trước khi A Nam đi, nước đã sôi lên. Anh chỉ chỉ vào trong nhà nói: "Đã nấu mấy ấm rồi, chắc đã đủ để cô tắm, bên trong có bồn và khăn, còn cả đồ mua cho cô… Tôi đi lấy thuốc cho hướng dẫn Trương."

Thành Vân bĩu môi: "Đồ gì mua cho tôi?"

A Nam liếc cô một cái rồi quay người lên lầu. Thành Vân cười chế nhạo rồi tự nhấc ấm vào phòng.

Bản dân tộc Động này xa khu vực thành thị, dường như thói quen sinh hoạt cũng hơi khác với người hiện đại. Nhà A Nam không có phòng tắm, chỉ có một khoảng trống được che chắn xung quanh chừng bốn mét vuông, bên trong đặt một chậu gỗ, bên cạnh chậu gỗ có một thùng lớn, bên trong là nước nóng. Tấm ván gỗ bên cạnh có đóng đinh để tiện treo đồ. Thành Vân nhìn sang, tổng cộng có bốn cây đinh, cây đầu tiên treo khăn tắm, cây thứ hai treo quần lót và áo ngực.

Xem ra hai món đồ lót là đồng bộ, chất lượng bình thường, không bàn đến kiểu dáng,  chỉ thấy là màu đỏ đến chói mắt.

Thành Vân đi qua, giơ tay lên, ngón tay thon dài của cô móc lấy chiếc áo ngực giơ lên nhìn. Bỗng nhiên cô thấy được gì đó. Thành Vân nghiêng đầu nhìn thấy nửa cái đầu lộ ra phía sau tấm ván gỗ.

Chu Đông Thành.

Hình như đã lâu anh ta chưa gội đầu, tóc hơi bóng dầu, trên mặt cũng lấm lem. Lúc này anh ta đang kéo cửa ra nhìn vào trong.

Thành Vân nhìn anh ta, anh ta cũng nhìn Thành Vân chằm chằm không chớp mắt.

Cuối cùng Thành Vân giơ chiếc áo ngực kia nhìn về phía Chu Đông Thành, nói: "Em trai anh thích kiểu này à?"

Ánh mắt Chu Đông Thành dại ra, cũng không biết là có hiểu câu hỏi của Thành Vân hay không. Anh ta không phủ nhận cũng chẳng lắc đầu.

Thành Vân đong đưa chiếc áo ngực trước mặt anh ta, cười nói: "Người khô khan như vậy không ngờ trong lòng lại hư hỏng đến thế. Cũng không phải là năm tuổi, mặc rực rỡ như vậy làm gì."

Chu Đông Thành vẫn im lặng. Thành Vân đặt chiếc áo ngực xuống, đi vài bước đến gần anh ta. Dường như Chu Đông Thành sợ hãi muốn bỏ đi, Thành Vân gọi anh ta lại: "Đừng đi, tôi hỏi anh một vài chuyện."

Chu Đông Thành nhìn Thành Vân chằm chằm. Thành Vân đứng cách anh ta hai bước chân, ngẩng đầu nhìn anh ta nói: "Em trai anh từng có người phụ nữ nào không?"

Lúc này Chu Đông Thành không do dự, anh ta nhanh chóng gật đầu: "Có."

Sắc mặt Thành Vân không thay đổi, nói: "Bây giờ thì sao?"

Chu Đông Thành suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

"Trước kia có." – Anh ta suy nghĩ, lại lộ ra vẻ mặt vô cùng chán ghét, nói đứt quãng: "Cô gái đó… xấu xa."

Lúc Chu Đông Thành nói đến chữ xấu xa thì nghiến răng rất mạnh, giống như vô cùng hận cô ta.

"À." – Thành Vân thản nhiên gật đầu, dẫn dắt anh ta từng chút từng chút – "Cô gái kia xấu xa thế nào?"

Chu Đông Thành chun mũi: "Kẻ lừa gạt."

"Lừa gạt cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!