Chương 16: (Vô Đề)

Két một tiếng, cửa nhà mở ra. A Nam đi đầu, vào nhà trước tiên. Hướng dẫn Trương vẫn hơi sợ anh trai của A Nam, đi theo sát anh vào trong nhà. Chỉ còn Thành Vân và anh trai của A Nam ở bên ngoài. Trước khi vào nhà Thành Vân hỏi một câu: "Xưng hô thế nào?"

Anh trai A Nam đứng ngây ra, giống như không hiểu lời Thành Vân nói.  Mãi cho đến khi A Nam đi ra ngoài lần nữa, anh ta vẫn nhìn Thành Vân chằm chằm như vậy.

"Vào đi."

A Nam nói với Thành Vân. Thành Vân không nhìn anh trai của A Nam nữa, quay đầu vào nhà.

Nhà A Nam kết cấu ba tầng, vừa vào nhà là ngửi ngay thấy mùi hương gỗ, đại sảnh chất đầy vật linh tinh. Bởi vì trời quá tối, Thành Vân cũng không thấy rõ trong nhà có những gì. A Nam dẫn cô vào nhà, rồi lên tầng hai, đi vòng qua hành lang gấp khúc có hai căn phòng.

A Nam nói: "Hai người ở chung căn phòng này. Bên cạnh là phòng tôi và anh tôi."

"Ba anh đâu?"

"Ông không ở nhà, ở trong thành phố, mấy ngày nữa sẽ trở lại."

A Nam vừa nói vừa đẩy cửa phòng ra cho Thành Vân. Thành Vân ngẩng đầu nhìn thấy trên trần có bóng đèn tuýp. Cô tìm được công tắc nơi cửa, bật hai cái nhưng không có động tĩnh gì.

"Đèn hư rồi."

A Nam vào phòng, đi thẳng đến chỗ một chiếc thùng lớn, lấy thứ gì đó từ bên trong ra. Thành Vân cho rằng là nến, kết quả là đèn pin.

Vẫn rất hiện đại hóa nhỉ.

"Cầm lấy đi."

A Nam bật thử hai cái, đèn pin còn dùng được. Thành Vân bật lên, soi qua soi lại trong phòng. Trong phòng có một chiếc giường trống và một cái bàn. Đèn pin chiếu ra một luồng sáng, trong đó thấy được bụi bặm khẽ bay lượn.

"Anh bảo chúng tôi ở đây à?" – Thành Vân nói.

A Nam nhìn cô một cái: "Tôi cũng đã nói là điều kiện không tốt rồi mà."

"Điều kiện tốt hay không dù sao anh cũng phải cho chúng tôi một chiếc chăn chứ. Trời rét thế này bảo chúng tôi tự ôm nhau sưởi ấm à?"

"Ồ, có chăn chứ."

A Nam ra khỏi phòng, Thành Vân nghe thấy tiếng anh bước lộc cộc lên lầu trong bóng tối. Một lát sau, anh ôm chăn trở lại.

Hướng dẫn Trương nói: "Có giẻ lau không?"

A Nam lại đi ra ngoài, cầm miếng giẻ lau trở lại. Hướng dẫn Trương nhận lấy, lau ván giường một lượt. Cô ta vừa lau vừa nói: "Ồ không bụi bặm lắm."

A Nam đứng bên cạnh nhìn: "Phòng này thường xuyên được lau dọn."

Chạy cả ngày đường, ba người đều hơi mỏi mệt. Thành Vân trải chăn lên giường: "Được rồi, tối nay nghỉ ngơi trước đã. Có chuyện gì ngày mai nói sau."

Thành Vân chỉ cởi áo khoác ngoài, mặc áo len và quần đi ngủ. Hướng dẫn Trương nằm bên cạnh cô, cũng mặc nguyên quần áo.

Trên chăn có vị ẩm mốc lành lạnh, Thành Vân chỉ kéo chăn đến vai. Đêm khuya yên lặng, tuy mệt nhọc cả ngày nhưng kỳ lạ là sau khi Thành Vân nằm xuống lại không thấy mệt nữa.

Hướng dẫn Trương nhỏ giọng hỏi Thành Vân: "Chị Thành, chị ngủ chưa?"

"Chưa."

"Chị có cảm thấy ở đây hơn rợn người không?"

Thành Vân cười cười trong bóng tối: "Rợn người chỗ nào?"

"Em cũng không nói rõ được…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!