Chương 14: (Vô Đề)

Thành Vân đi một hồi cảm thấy hơi mệt, hỏi hướng dẫn Trương sắp xếp kế tiếp ra sao. Hướng dẫn Trương suy nghĩ rồi nói: "Chị Thành, tối nay chị muốn ở đâu?"

"Ở đâu hả?" – Thành Vân nhìn hai bên xem thử – "Ở đây được không?"

"Đây à…?" – Hướng dẫn Trương hơi do dự, điều kiện ở bản dân tộc Động Tam Bảo kém hơn bản Miêu rất nhiều, cô ta sợ Thành Vân sẽ bắt bẻ.

"Như vậy đi, em đi trước hỏi thử xem." – Hướng dẫn Trương nói – "Chị Thành, chị nghỉ ngơi trước đi đã, em sẽ nhanh chóng trở lại ngay."

"Cực cho em rồi."

Hướng dẫn Trương đi liên hệ chỗ ở, Thành Vân nghỉ chân tại một hộ gia đình. Hộ gia đình này giống với những hộ gia đình khác trong bản, một căn nhà gỗ hai tầng có  lan can bao quanh, bốn góc treo bốn bóng đèn.

Cửa nhà ở tầng một không đóng, người qua lại trên đường có thể thấy rõ bày trí bên trong nhà. Thành Vân đi dạo trên đường thấy vài hộ treo một bức tranh ngay chính diện.

Trên khoảng đất trống của các hộ chỉ có một bà cụ người Động ngồi trên chiếc ghế đẩu, trong tay là một khung dệt vải đơn giản cũ kỹ. Tóc bà lưa thưa nhưng rất dài, búi theo kiểu phụ nữ dân tộc Động, phía sau cố định bằng một cây lược gỗ.

Thành Vân thấy bên cạnh bà có một chiếc ghế nhỏ để trốngbèn đi qua hỏi: "Dì ơi, cháu ngồi một chút được không?"

Bà cụ ngẩng đầu, khuôn mặt ngăm đen đầy nếp nhăn. Bà nheo mắt nhìn Thành Vân và nói một câu. Hình như bà nói tiếng dân tộc, Thành Vân nghe không hiểu, cô chỉ vào chiếc ghế kia nói: "Đây, chiếc ghế này cháu có thể ngồi không?"

Bà cụ lại nói một câu, Thành Vân đã tập trung chú ý nhưng vẫn nghe không hiểu được. Cô đang nghĩ có thể dùng cách khác để hỏi hay không, bèn dứt khoát đi đến cạnh chiếc ghế, vừa định hỏi nữa thì phía sau truyền đến một giọng nói:

"Bà ấy nói cô có thể ngồi."

Thành Vân quay đầu lại, A Nam đứng sau cô cách chừng năm bước, hai tay bỏ vào túi áo, mắt nhìn xuống cô.

Thành Vân nhìn anh, ngồi xuống ghế tự mình đấm bóp bắp chân. Ánh mắt A Nam cũng theo đó rơi vào chân cô, nhìn đôi giày bốt da cao cổ đến tận đầu gối kia.

Thành Vân nói: "Anh nhìn gì?"

A Nam nhìn vào mắt cô nói: "Cô mang cái này đi không mệt sao?"

"Mệt."

"Mệt còn không thay ra?"

"Không có giày để thay."

"Mua một đôi giày du lịch."

"Được, ngày mai anh mua rồi đưa cho tôi."

"…"

A Nam dời mắt, không đến hai giây đã quay lại: "Cô…"

"Bà cụ này nói tiếng Quý Châu sao?"

Hai người gần như đồng thanh cất lời, nhưng rõ ràng Thành Vân nói nhanh hơn. A Nam nuốt câu nói của mình xuống, khẽ nói: "Không phải, là tiếng dân tộc Động."

"Ồ." – Thành Vân dường như thấy hứng thú – "Anh có thể nghe hiểu tiếng dân tộc Động hả?"

A Nam khẽ cau mày, cảm giác câu hỏi của Thành Vân rất kỳ lạ: "Dĩ nhiên có thể rồi. Tuy giọng của bản họ không giống giọng của bản tôi lắm, nhưng nghe kỹ vẫn hiểu được."

"Đều là Dung Giang mà giọng cũng khác nhau à?"

"Ừ, khác bản sẽ khác giọng." – A Nam nhìn cô, lại nói – "Có khi bản lớn quá, đầu bản và cuối bản cũng khác nhau."

"À…" – Thành Vân liếc mắt nhìn trời, suy nghĩ xem khu Triều Dương và khu Phong Đài giọng nói có khác nhau không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!