Chương 13: (Vô Đề)

Hướng dẫn Trương ngủ suốt quãng đường đi, lúc A Nam dừng xe nghỉ giữa chặng cũng không tỉnh lại. Thành Vân thừa dịp A Nam đi vệ sinh xuống xe hút một điếu thuốc, nhưng vừa hút được hai hơi đã thấy A Nam đi ra.

"Nhanh vậy?"

"Ừ."

A Nam thấy cô đang hút thuốc, cũng không lập tức vào xe mà đứng bên ngoài hóng gió. Trạm dừng chân rất ít người, ngoại trừ bọn họ ra cũng chỉ có một chiếc xe khách đường dài. Xung quanh là núi đồi, trò chuyện trong hoàn cảnh này con người và âm thanh đều có vẻ trở nên nhỏ bé.

Thành Vân giậm giậm chân, khẽ nói thầm: "Ngồi lâu quá chân cũng tê cả rồi."

A Nam cúi đầu, không biết là đang suy nghĩ hay ngẩn người nữa.

Thành Vân nhìn anh: "Anh có mua đồ tôi bảo anh chưa?"

A Nam ngẩng đầu, nhất thời không kịp hiểu ra. Thành Vân cố ý nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm, A Nam chợt hiểu: "Ồ, mua rồi, ở trong xe."

"Đến nơi tôi trả tiền cho anh."

A Nam dường như chẳng chú ý đến vấn đề này lắm, thuận miệng nói: "Được."

Thành Vân ôm cánh tay, điếu thuốc đã hút được một nửa. A Nam khoanh hai tay trên áo jacket, không biết sao ánh mắt lại rơi vào người Thành Vân.

Đã giữa trưa, ánh nắng trên núi chói chang và càng đẹp hơn nơi khác. Anh cũng thấy được đuôi mắt cô có nếp nhăn mờ khó nhận ra được. Da Thành Vân rất trắng, có đôi khi sẽ khiến người ta cảm thấy trắng đến mức hơi xanh xao.

A Nam ngẩn ngơ nhìn cô chằm chằm, dường như quên mất cô cũng đang nhìn anh.

"Anh bao nhiêu tuổi?" – Thành Vân thản nhiên hỏi.

A Nam lấy lại tinh thần, hỏi ngược lại: "Cô bao nhiêu tuổi?"

Thành Vân khoanh tay tựa vào đầu xe, ra vẻ nửa đùa giỡn nửa dạy đời người ta.

"Anh không biết đừng nên hỏi tuổi phụ nữ sao?"

"À."

"Anh bao nhiêu tuổi?"

A Nam trả lời: "Hai mươi bảy."

"Đã hai mươi bảy rồi à." – Thành Vân thật sự hơi ngạc nhiên một chút – "Nhìn không già đến vậy."

A Nam nhìn sang chỗ khác. Thành Vân cảm thấy dần dần cô có thể hiểu rõ được hàm nghĩa trong mỗi động tác của anh. Nhìn sang chỗ khác như vậy  có nghĩa là: Cô thật vô vị.

Thành Vân cười hỏi: "Kết hôn chưa?"

"…"

"Có bạn gái chưa?"

"…" – Rốt cuộc A Nam không nhịn được – "Cô hỏi chuyện này làm gì?"

"Tán gẫu chút thôi."

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của A Nam nhìn thẳng vào cô giống như đang đối địch, anh hỏi ngược lại Thành Vân với ngữ điệu bình dị của mình: "Vậy còn cô, cô kết hôn chưa, có bạn trai chưa?"

Thành Vân buông tay: "Chưa. Chưa kết hôn, cũng không có bạn trai."

A Nam hơi khựng lại, anh không ngờ Thành Vân lại trả lời thẳng thắn như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!