Chương 12: (Vô Đề)

"À, đúng rồi."

Trước khi A Nam vừa định đi, Thành Vân gọi anh lại. A Nam quay người lại đợi cô nói.

"Ngày mai mua cho tôi bộ đồ."

A Nam nhìn bộ đồ Thành Vân đang mặc theo phản xạ.

Thành Vân nói: "Đồ lót."

A Nam không nhìn nữa, ừ thật khẽ, sau đó bỏ đi.

Thành Vân nghe tiếng bước chân bên ngoài dần dần hòa lẫn vào tiếng mưa mới từ từ nhoẻn cười. Cô vừa cười vừa đảo mắt một vòng, từ chiếc ghế bên cạnh đến ghế salon, rồi đến trần nhà, cuối cùng là điều hòa và tủ đầu giường.

Cô nghiêng người ngã xuống giường. Đỉnh đầu là bao thuốc kia. Thành Vân lấy đến  lật đi lật lại trong bàn tay thon dài mà nhìn ngắm. Giống như lần đầu tiên cô thấy nhãn hiệu thuốc này vậy.

Trên hộp thuốc lá có một nếp nhăn nho nhỏ. Thành Vân tưởng tượng cảnh bàn tay to lớn cầm gói thuốc lá này và dáng vẻ vội vã trở về của A Nam. Anh không hút thuốc lá nên cũng chẳng biết mức độ cứng mềm của gói thuốc. Vì quá vội vàng nên dễ để lại nếp nhăn.

Tuy trên gói thuốc này có nếp nhăn nhưng không có nước, một chút ẩm ướt cũng không có, hoàn toàn khô ráo.

Thành Vân nhìn một hồi bèn trở mình bỏ gói thuốc lên tủ đầu gường, kéo chăn lên. Sau khi đắp chăn, tất cả tạp niệm đều bay biến, gần như hai phút sau Thành Vân đã ngủ mất.

Hôm ấy Thành Vân mơ một giấc mơ. Đây là chuyện rất hiếm có, bởi vì Thành Vân rất ít khi nằm mơ.

Cô mơ thấy mình đi trên vùng đất trống hoang vu, bên cạnh là một đường ray thật dài, xung quanh đường ray mọc đầy cỏ dại. Cô đi rất lâu, rất lâu cũng không thấy bóng người và nhà cửa nào hết, giống như toàn bộ thế giới chỉ có đường ray kia.

Cô không biết tại sao mình phải đi, nhưng trong giấc mơ này bước chân cô không hề dừng lại. Dù là không có mục đích nhưng cô vẫn đi mãi.

Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy từ xa truyền đến tiếng còi tàu. Cô quay đầu lại nhìn, chẳng thấy xe lửa đâu hết.

Nhưng âm thanh kia càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng Thành Vân không nhịn được lẩm bẩm một câu. Cô đang mơ, không thể nói chuyện được.

Đúng lúc Thành Vân bật thốt thì cũng mở mắt ra. Khi cô mở mắt, miệng cũng hơi hé ra, nhưng cô đã quên mất mình muốn nói gì rồi.

Điện thoại ở đầu giường vẫn còn đang rung lên ro ro. Thành Vân chậm chạp cầm điện thoại đến, mắt vẫn nặng trĩu không mở lên nổi.

"Ai?"

"…" – Đối phương hoàn toàn không ngờ cô sẽ nghe điện thoại với giọng điệu như vậy, do dự một chút mới nói – "Tôi."

Nói xong có lẽ anh cảm thấy tình trạng đầu óc của Thành Vân hiện tại có thể phản ứng khá chậm, lại bổ sung thêm: "Chu Đông Nam."

Thành Vân ôm đầu nói: "Làm gì?"

"Đã sáu giờ bốn mươi rồi."

Thành Vân  chậm chạp ừ một tiếng.

"Đã nói bảy giờ xuất phát."

"… Ừ."

"Chúng tôi đã chuẩn bị xong, đang chờ cô."

Thành Vân hít sâu một hơi: "… Ừ."

Liên tục ừ ba tiếng rồi đặt điện thoại xuống, Thành Vân ngồi dậy vuốt mặt mình liên tục.

Lúc cô rửa mặt, mặc quần áo, đi ra cửa đã đúng bảy giờ sáng. A Nam và hướng dẫn Trương đã xong, đang đợi cô trong khách sạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!