Chương 10: (Vô Đề)

A Nam nói không sai, rượu này độ ngấm rất chậm. Tuy không đến nỗi say bất tỉnh nhân sự nhưng vẫn dư sức khiến bạn chếnh choáng.

Thành Vân lảo đảo đi về phía khách sạn, đường núi nhỏ hẹp khiến cô suýt bước hụt chân. Cô giữ vững người lại, khom lưng nương theo bóng tối nheo mắt nhìn xuống phía dưới.

Nơi cô vừa bước hụt chân là một vườn rau xanh, xung quanh có hàng rào, từng thanh từng thanh vừa nhọn vừa khít. Thành Vân rụt cổ lại cười hai tiếng khúc khích.

Trở về phòng cô lười rửa mặt, nằm vật xuống giường liền ngủ mất.

Một đêm ngon giấc, sáng hôm sau Thành Vân đã ngủ lấy lại sức. Hiện tại xem như cô đã cảm nhận được sâu sắc cái gọi là nghỉ phép, đó là hoàn toàn chẳng có giờ giấc gì. Lúc tám giờ Thành Vân mở mắt ra, nhìn thoáng qua điện thoại di động sau đó lại vùi đầu ngủ tiếp. Đánh một giấc đến tận mười một giờ rưỡi.

Hơi nhỏm dậy, Thành Vân nhìn thấy khói bếp lượn lờ ngoài cửa sổ. Dĩ nhiên đây nhất định không phải là bữa điểm tâm gì cả. Có lẽ là trong bản người ta đã bắt đầu nấu cơm trưa rồi.

Thức dậy Thành Vân hẹn giờ với hướng dẫn Trương trước, sau đó tắm rửa sạch sẽ. Lúc mười hai giờ cô mới ngáp dài ra khỏi phòng.

Hướng dẫn Trương vẫn chờ ở đại sảnh khách sạn, nhìn thấy Thành Vân liền kêu lên: "Chị Thành." – Cô ta nhanh nhẹn chạy đến – "Ngủ có ngon không?"

Thành Vân gật đầu: "Rất ngon."

"Vậy chúng ta đi xuống dưới nhé. Chị muốn ăn trước hay là đi dạo trước?"

"Em đói không?"

Hướng dẫn Trương à một tiếng rồi nói: "Em tạm được."

Thành Vân vừa đi ra ngoài vừa cười nói: "Cái gì mà tạm được, ra ngoài chỉ có hai chúng ta em không cần nói những lời khách sáo như vậy, đói bụng thì cứ nói cho chị biết."

Dù sao hướng dẫn Trương còn nhỏ tuổi bị Thành Vân nói như vậy mặt hơi ửng đỏ, khẽ nói: "Dạ hơi đói… Sáng nay vẫn chưa ăn gì."

"Vậy đi thôi, ăn sáng trước đã."

"Được, được, được ạ." – Hướng dẫn Trương bừng bừng hăng hái dẫn Thành Vân đi xuống sườn dốc, tìm một quán ăn nhỏ.

Tuy đã mười hai giờ, có điều bởi vì đang mùa ế khách du lịch nên thời gian làm việc và nghỉ ngơi của quán xá đều lùi lại vài giờ. Hiện tại vẫn còn bán thức ăn sáng.

Hướng dẫn Trương hỏi Thành Vân ăn gì, cô đáp gì cũng được. Hướng dẫn Trương vào tiệm gọi: "Ông chủ, hai bát mì thịt bò."

Vào giữa trưa, ánh nắng đã xua đi phần nào không khí lạnh lẽo, Thanh Vân mặc bộ đồ này cũng không cảm thấy lạnh lắm. Lúc đợi mì bưng lên cô nhìn ra ngoài tiệm.

Trên con đường nhỏ chỉ đủ cho một chiếc xe chạy qua, chủ của hai chiếc xe chở hàng đang tranh cãi xem ai đi trước. Bên cạnh là hai cụ già người Miêu đang ngồi trên bậc thềm xem náo nhiệt. Bên cạnh nữa là một con heo mọi không bị cột lại, nhưng dường như nó cũng chẳng muốn đi đâu cả cứ nằm ườn nhắm mắt ở góc tường, nếu không có hơi thở lên xuống thì giống như đã chết rồi vậy.

Căn tiệm này không lớn, trên thực tế trong bản không có tiệm nào lớn cả. Trong tiệm bày hai chiếc bàn dài, Thành Vân và hướng dẫn Trương ngồi chung với nhau.

Mì nhanh chóng được bưng lên, hướng dẫn Trương lấy hộp dưa muối gần đó đến múc một thìa, rồi lại mở hộp đồ chua đặt trước mặt gắp vài miếng.

"Chị Thành, chị cũng ăn đi."

"Được."

Sau khi say rượu thật ra Thành Vân chẳng hề đói bụng chút nào, hiện tại trái lại cô rất muốn hút thuốc, đáng tiếc không có, chỉ có thể tìm đề tài để giết thời gian.

"Em thường xuyên dẫn đoàn đến đây à?"

Hướng dẫn Trương nói: "Đúng ạ, đây là một thắng cảnh nổi tiếng ở Quý Châu, vào mùa du lịch rất đông khách."

Thành Vân nhận xét: "Đúng là nơi nghỉ dưỡng tốt."

"Đúng rồi chị Thành, hôm qua chị xem biểu diễn thấy thế nào?"

"Cũng không tệ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!