Chương 1: (Vô Đề)

Một chiếc xe lửa chạy giữa núi. Tình trạng thời tiết xấu không chỉ có ở đây, mà cả nước đều như vậy. Năm nay không khí lạnh quét khắp cả nước, ở Bắc Kinh xảy ra một trận bão tuyết, sáng nay tất cả chuyến bay đều bị đình chỉ.

Đoàn tàu cao tốc Z54 mới được đưa vào sử dụng, chạy từ Côn Minh đến Bắc Kinh phải mất ba mươi mấy giờ.

Lúc đoàn tàu dừng tại trạm đầu tiên, Thành Vân hơi nghi ngờ. Cô ngờ rằng đây là cuộc hành trình dài đằng đẵng, chưa biết là có cần thiết hay không nhưng chắc chắn tốn thời gian.

Tại sao tàu tốc hành mà dừng lại giữa chừng?

Cô quay đầu hỏi một hành khách kế bên: "Anh đến đâu?"

Người đàn ông ngồi bên cạnh cô ôm đứa trẻ, bên cạnh nữa là vợ của anh ta, hai người đều ăn mặc kiểu dân quê bình thường. Lúc Thành Vân hỏi, người đàn ông đang cầm một que thực phẩm gì đó trêu chọc đứa trẻ, nghe thấy có người hỏi, anh ta nghiêng đầu.

Trong chặng đường hơn một giờ qua, người đàn ông này từng nhìn trộm Thành Vân nhiều lần. Đây là toa xe ghế cứng, tuy lên ở trạm đầu tiên, toa xe coi như sạch sẽ, nhưng rồi sẽ nhanh chóng trở nên vô cùng dơ bẩn và bừa bãi lộn xộn. Anh ta cảm thấy cô gái này không nên xuất hiện ở đây.

Trông cô không giống với bọn họ, cô không mang hành lý, chỉ có một túi xách nhỏ đặt bên người.

Cô mặc một chiếc áo khoác màu đen, bên trong là chiếc áo len ngắn màu xám, quần bó sát, chân mang đôi giày ống da. Tóc cô hơi dài, choàng trên đầu vai, nhìn khô và cứng hơn tóc phụ nữ  khác.

Thành Vân nhìn người đàn ông, cười hỏi: "Anh đến đâu?"

Người đàn ông nói: "Đến Tương Đàm." Chỉ có ba chữ nhưng đặc sệt giọng dân quê không lẫn đi đâu được.

Thành Vân gật gật đầu, nói: "Tuyến này phải dừng bao nhiêu trạm?"

"Không biết." Người đàn ông quay sang hỏi vợ, vợ anh ta cũng nói không biết.

Đúng lúc nhân viên phục vụ trên tàu đẩy xe đi ngang qua, Thành Vân gọi anh ta lại, hỏi giống như vậy. Nhân viên phục vụ chuyên nghiệp trả lời: "Chuyến tàu này dọc đường dừng hai mươi mốt trạm."

"…"

Thành Vân hỏi lại: "Dừng bao nhiêu?"

"Hai mươi mốt trạm."

"Vậy tại sao lại gọi là tàu tốc hành?"

Nhân viên phục vụ dường như sửng sốt bởi câu hỏi phức tạp này, Thành Vân lắc đầu: "Thôi, tôi mua chai nước."

Nhân viên phục vụ lập tức lấy ra một chai nước suối.

Xe lửa chuyển bánh lần nữa, Thành Vân lấy thuốc lá trong túi ra. Cô đứng lên, vóc dáng cao ráo cân đối, áo khoác dài chấm gối.

"Xin nhường đường!"

Hai vợ chồng kia vội vàng tránh ra, Thành Vân đi sát qua họ.

Đến chỗ nối hai toa xe, có hai người đàn ông đang đứng tựa vào vách vừa hút thuốc lá vừa trò chuyện, vừa nhìn thấy Thành Vân, họ bất giác dừng lại.

Thành Vân tựa vào một vách khác, ngón tay bật lên, tách một tiếng, hột quẹt mở ra. Cô châm một điếu thuốc, rít một hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hai người đàn ông bên cạnh lại trò chuyện tiếp. Bên ngoài vẫn âm u, khắp núi rừng cũng không có cây cao cỏ dại gì mọc. Nhanh chóng hút xong một điếu thuốc, Thành Vân lại lấy ra một điếu khác. Lúc này châm thuốc, cô không nhìn ra ngoài nữa mà quay đầu nói chuyện với hai người đàn ông kia.

"Hai anh đến đâu?"

Hai người đàn ông sửng sốt liếc nhìn nhau, một người trả lời cô: "Đi An Thuận."

Thành Vân gật gật đầu rồi nói: "Về nhà à?"

"Không phải, đi làm." – Một người đàn ông khác nhìn Thành Vân, nói – "Còn cô, đi đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!