Chương 8: Ngày Thứ 8

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

ng như quyết định của Tử Đằng đã đưa ra, sáng nay Lâm Phong được đưa vào phòng thiết kế với vai trò là quản lý. Ngày làm việc đầu tiên của anh ta với nhân viên trong phòng hết sức vui vẻ. Lâm Phong rất hòa đồng và có khiếu hài hước. Chính vì vậy, anh ta rất được lòng nhân viên ở đây chỉ sau vài giờ làm việc. Chỗ ngồi của Lâm Phong cũng trong diện tích của phòng thiết kế nhưng lại bao bọc lại bởi những tấm kính.

Anh ta ngồi bên trong dễ dàng quan sát từng hành động của nhân viên, Vũ Hạo cũng không phải ngoại lệ. Lâm Phong xoay hướng bàn cho phù hợp để anh ta dễ dàng để ý đến cậu nhiều hơn.

Lúc này, đồng hồ đã gần 10h sáng, mọi người vẫn chú tâm vào làm việc. Đặc biệt là Vũ Hạo rất chăm chú vào những bản thiết kế trên bàn. Thời gian nộp bản thiết kế cũng sắp đến, cậu cũng không muốn bị chậm trễ hay sai sót gì. Chỉ hi vọng trong những bản thiết kế này sẽ có ít nhất 1 bản được chọn. Như vậy chúng sẽ có mặt trong bộ sưu tập khi ra mắt của tập đoàn TRẦN GIA.

Lâm Phong lặng lẽ ngồi quan sát cậu làm việc, anh ta chăm chú nhìn và nét mặt và từng cái nhíu lông mày của cậu khi bản thiết kế có vấn đề. Điều đó làm Lâm Phong bật cười, kể từ khi người đó bỏ Lâm Phong đi thì đây là người mà làm Lâm Phong lại chú ý đến như vậy.

Người yêu trước đây của Lâm Phong có tính tình ngang ngược, khó tính và làm việc không theo một quy tắc nào cả. Suốt 2 năm yêu nhau nhưng Lâm Phong và người đó không hề có điểm chung, chỉ là Lâm Phong hạ mình nhường nhịn cho họ thì mới có thể đi cùng nhau trong 2 năm đó. Người đó không muốn công khai rằng họ là người yêu của nhau. Lâm Phong luôn là cái bóng của người yêu anh ta. Anh ta chỉ đi phía sau là làm những gì người đó yêu cầu.

Nhưng rồi Lâm Phong cũng không thể chiều được người yêu anh ta mãi được. Điều gì đến cũng sẽ đến, Lâm Phong quyết định chia tay. Kết quả là người đó đã đồng ý mà không hề hỏi lý do. Sau khi chia tay cho đến giờ, Lâm Phong đã không còn gặp lại người đó nữa và cũng không hề quen thêm người nào nữa.

Vũ Hạo đang làm việc, bỗng nhiên cậu bất giác có người đang nhìn cậu. Phản xạ khiến cậu nhìn lại phía người đó. Ánh mắt Vũ Hạo va phải ánh mắt Lâm Phong, cậu bối rối một lúc rồi cúi xuống làm việc tiếp. Trong đầu lúc này hiện lên cảnh cậu ở trong phòng Tử Đằng và Lâm Phong đi vào. Cậu xấu hổ đến đỏ mặt, sợ rằng anh ta đang chê cười cậu vì sẽ sớm đoán ra cậu vào phòng tử đằng làm gì. Dù sao Lâm Phong cũng là bạn của Tử Đằng, nên cậu càng bối rối hơn.

E rằng Lâm Phong vẫn đang nhìn cậu, nên Vũ Hạo quyết định ngước lên lần nữa. Nhưng lần này thì không phải vậy, Lâm Phong vẫn đang chú tâm làm việc. Vũ Hạo thở phào cho sự đa nghi của mình rồi tiếp tục cúi xuống làm nốt việc của mình.

……………..

Tan ca sáng của ngày thử việc thứ 8.

Mọi người trong phòng bàn nhau ăn trưa với món gì thì Vũ Hạo lại vẫn cặm cụi làm việc. Họ nói chuyện với nhau rồi cùng nhau đi ăn trưa. Trong phòng chỉ còn lại Vũ Hạo, cho đến khi Lâm Phong đi đến, anh ta gõ lên bàn cậu mấy tiếng "cộc cộc". Vũ Hạo bị làm cho chú ý bèn nhìn lên. Lâm Phong nhìn cậu mà anh ta cười nhẹ nhàng…

"Ăn trưa thôi"

Vũ Hạo lại bối rối, cậu gật đầu "Dạ vâng, tôi xong việc này sẽ đi ăn luôn ạ"

Lâm Phong hơi cúi xuống.. "Là tôi mời cậu ăn, tôi đợi ngoài kia nhé, đừng từ chối vì nó làm tôi cảm thấy mình không được thân thiện."

Nói xong Lâm Phong quay lưng đi ra khỏi văn phòng. Trong đầu Vũ Hạo lúc này không thể nghĩ được điều gì hơn. Cậu sợ cấp trên của mình đợi nên có vẻ hơi hấp tấp cất đồ rồi cũng rời phòng. Khi Vũ Hạo đi ra thì đúng là Lâm Phong đang đứng đợi cậu thật. Anh ta cười khi thấy Vũ Hạo bước đến. Anh ta liền hỏi

"Tôi định mời cậu sang nhà hàng bên kia đường ăn, cậu thấy thế nào?"

Vũ Hạo ấp úng "Dạ quản lý Lâm à, tôi nghĩ mình xuống phòng ăn của nhân viên ăn là được rồi"

Trong đầu Vũ Hạo nghĩ vì Lâm Phong cũng làm muộn nên khi đi ra chỉ gặp mình cậu, tiện đường nên rủ cậu đi ăn cơm trưa mà thôi. Vũ Hạo không nghĩ thêm điều gì khác ngoài việc chỉ là đơn giản một bữa ăn giữa cấp trên với nhân viên.

"Vậy ta xuống đó ăn"

Vũ Hạo gật đầu và cậu đi cùng Lâm Phong xuống phòng ăn dành cho nhân viên. Lúc này phòng ăn cũng khá đông người. Bởi TRẦN GIA rất lớn có rất nhiều phòng, nên đến giờ ăn trưa là nơi này rất nhộn nhịp. Lâm Phong lấy cơm cho Vũ Hạo và anh ta tìm một chỗ thoáng mát để cả hai ngồi. Anh ta còn mua thêm nước để cho Vũ Hạo uống. Điều đó làm Vũ Hạo cảm ơn rối rít không thôi. Cứ vậy càng làm cho Lâm Phong thấy Vũ Hạo thật thú vị. Trong lúc ăn, Vũ Hạo liền bỏ những miếng ớt chuông sang một bên.

Lâm Phong để ý và hỏi..

"Cậu không ăn được ớt chuông sao?"

Vũ Hạo lúng túng trả lời "Dạ... dạ có... nhưng…"

"Nhưng không thích đúng không. Vậy để tôi giúp cậu nhé"

Lâm Phong gắp những miếng ớt chuông trong phần ăn của cậu sang cho anh ta rồi anh ta gắp những lát thịt trả lại cho cậu.

"Đổi nhé, tôi thì không thích ăn thịt bò cho lắm"

Vũ Hạo bị Lâm Phong làm cho bối rối, cậu chỉ biết gật đầu cảm ơn. Chỉ với vài giờ tiếp xúc với Vũ Hạo, Lâm Phong đã thấy cậu nhóc này thật ngây thơ. Đôi mắt lúc nào cũng trong veo và làm việc gì cũng rất tỉ mỉ, cẩn thận. Hai người họ vừa ăn vừa nói chuyện về công việc. Điều đó cũng làm Vũ Hạo thoải mái hơn khi được nghe về những lần  ra mắt bộ sưu tập ở các sự kiện lớn.

Lâm Phong rất biết chiều lòng người, biết cậu là người có chí tiến thủ, luôn lắng nghe và tìm tòi nên anh ta khéo léo đưa Vũ Hạo vào trong những kế hoạch, những gợi ý của mình trong công việc một cách tế nhị mà không sỗ sàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!