30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Vũ Hạo giật mình tỉnh dậy khi vừa trải qua một cơn ác mộng. Cậu mơ thấy bản thân của cậu bị mọi người chê cười và còn bị Tử Đằng bỏ rơi. Vũ Hạo choàng tình và mình thấy mình đã trễ thời gian đi làm. Lúc này cậu tỉnh cả ngủ và lao nhanh vào phòng tắm.
"Chết tiệt, sao mình có thể ngủ quên cơ chứ"
Vũ Hạo đến công ty mà quên mất tập tài liệu quan trọng mà quản lý Đoàn đã giao cho cậu. Vội vã đến công ty, và lo lắng thế nào cũng sẽ bị quản lý Đoàn khiển trách cho việc đi làm trễ. Đúng là như vậy thật, khi cậu vừa bước vào văn phòng. Mặc ông Đoàn đã hằm hằm tức giận, quát lớn khi thấy sự có mặt của cậu lúc này.
"Vũ Hạo! tôi không biết nên làm gì với cậu nữa. Bản kế hoạch hôm qua tôi đưa cho cậu đâu? Mau đưa đây?"
Vũ Hạo vội lục trong túi của mình và phát hiện ra nó không có trong túi. Cậu chợt nhớ lại tập tài liệu đó được để trên bàn mà cậu quên mất cất vào túi trước khi đi.
"Chết rồi, tôi xin lỗi, tôi để quên nó ở nhà rồi. Tôi sẽ lập tức trở về lấy chúng"
Quản lý Đoàn hết sức tức giận, vì lúc này tập tài liệu đó cần đưa cho Trần Tử Đằng gấp.
"Cậu làm việc gì cũng không xong, lần này công việc bị ảnh hưởng thì cậu hãy tự biết mình phải làm gì rồi đấy"
"Để tôi về lấy ạ"
Vừa lúc đó Tử Đằng đi vào phòng thiết kế. Lúc này cả phòng ai lấy đều im lặng và đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình.
Tử Đằng nhìn quản lý Đoàn..
"Tài liệu tôi nhờ ông kiểm tra đâu?"
Quản Lý Đoàn bắt đầu toát mồ hôi ra, ông ta không biết phải làm gì trong lúc này. Tập tài liệu đó chính là do ông phải kiểm tra nhưng ông ta đã giao lại cho Vũ Hạo và giờ cậu ấy lại để quên ở nhà. Ông Đoàn, nói có phần lấp lửng...
"Tình hình là tối qua tôi sửa xong, sau đó đã nhờ Vũ Hạo..."
"Tôi chỉ muốn hỏi tập tài liệu đó đâu, ông không cần phải giải thích nhiều"
Tử Đằng với giọng lạnh đi khiến ai cũng khiếp sợ. Vũ Hạo liền lên tiếng ngay sau đó..
"Dạ thưa sếp Trần, là do tôi đã để quên ở nhà ạ"
Tử Đằng nhìn sang phía Vũ Hạo khi cậu lên tiếng. Hắn nhìn lại ông Đoàn..
"Lạ thật, việc tôi giao cho ông, giờ lại ở chỗ cậu ta. Hừm... xem ra ông chê cái ghế ông ngồi không thoải mái có đúng không?"
Ông Đoàn sợ toát lạnh người, ông ta vội xin lỗi Tử Đằng, nhưng hắn chẳng có vẻ gì là muốn nghe lời xin lỗi đó. Cả phòng thiết kế ai nấy đều kinh hãi khi Tử Đằng nhìn hết một lượt, xong hắn nói tiếp...
"1 tiếng nữa, bản thảo hôm qua không được làm lại thì thay vào đó là tờ đơn nghỉ việc của ông"
Nói xong Trần Tử Đằng quay lưng đi về lại phòng riêng của hắn. Vũ Hạo nhìn theo trong lòng có chút buồn. Nhờ lại chiếc vòng tay hôm qua vẫn còn nằm trong túi của cậu. Cảm giác giữa cậu và Tử Đằng không phải là tình yêu. Vũ Hạo đang mải suy nghĩ thì Trương Mẫn đi đến, cố tình đẩy vai cậu. Vũ Hạo giật mình nhìn lại phía cô ta, lập tức ánh mắt tức giận được ném đến cho cậu.
Không chỉ Trương Mẫn mà cả mọi người trong phòng ai cũng nhìn cậu như vậy.
"Nè Vũ Hạo, có phải quản lý đoàn nói cậu vài câu nên cậu để bụng. Rồi lần này cậu cố tình hại quản lý phải không? Chuyện hôm qua cũng cậu, cậu cố tình tặng quà cho sếp Trần báo hại cho cả phòng thiết kế bị sếp ấy trút giận. Bộ cậu không nghe mọi người nói sếp Trần cấm không quà cáp sao?"
Vũ Hạo không biết giải thích thế nào "Tôi không phải cố ý, thực sự hôm qua tôi không hề biết. Bản tài liệu là do tôi để quên, tôi sẽ chịu trách nhiệm"
Lúc đó mấy người khác trong phòng cũng lên tiếng trách móc cậu
"Cậu chịu trách nhiệm nổi không? Quản lý Đoàn bị đuổi việc thì ai chịu trách nhiệm đây"
"Nhưng... nhưng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!