Chương 33: Cầu Hôn

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Hơn 1 tuần sau, những vết thương ở đùi của Vũ Hạo đã khô lại và lên da non. Càng nhìn vào những vết thương đó thì Tử Đằng càng đau lòng. Mấy ngày nay mọi việc trên công ty đều giao lại cho Tử Ngôn và Lâm Phong xử lý. Tử Đằng ở nhà chăm sóc Vũ Hạo , hắn ân cần từng tý và không cho cậu làm bất cứ việc gì. Ngay cả việc cậu muốn đi vào nhà tắm hắn cũng bồng cậu vào đến tận nơi.

Điều này khiến Vũ Hạo ngại mà mắng hắn.

"Em tự đi được mà, vết thương không đau nữa đâu. Anh làm vậy em thiệc sự ngại đấy"

"Hừm anh vẫn không yên tâm"

Vũ Hạo đẩy hắn ra khỏi nhà tắm, cậu nóng phừng cả hai tai. Xong xuôi cậu đi vào khẽ mở nhẹ cửa, không thấy Tử Đằng phía ngoài liền chạy nhanh vào giường. Hắn trở lại trong phòng thì thấy cậu đã lên giường liền nhăn mặt.

"Sao không gọi anh"

Vũ Hạo cười… "Anh làm như em không thể đi được vậy đó"

Vì vết thương lên da non nên khiến Vũ Hạo có cảm giác ngứa trên hai đùi. Cộng thêm vải quần cọ vào làm cậu càng khó chịu. Thấy cậu ấy cau đôi mày lại, Tử Đằng liền ngồi xuống phía chân cậu…

"Em sao thế, lại đau à?"

Vũ Hạo lắc nhẹ cái đầu … "Chắc lên da non, làm em ngứa quá"

Tử Đằng nhìn cái quần đùi cậu mặc có vén qua chỗ vết thương nhưng phần gấu vẫn chạm vào. Hắn lập tức nâng nhẹ mông cậu lên và vuột một cái chiếc quần đùi tuột khỏi người Vũ Hạo. Cậu ngơ mặt ra..

"Anh làm... gì vậy??"

"Cởi ra, nó làm em sẽ ngứa hơn đó"

Cậu còn mặt đúng chiếc quần lót, liền đỏ mặt định cầm chăn che đi nhưng Tử Đằng lại hất ra..

"Vết thương đang khô, em đừng che đậy gì cả, để thoáng mới mau khỏi"

Vũ Hạo thẹn đỏ cả hai vành tai.. "Anh điên à, sao có thể mặc vậy"

Tử Đằng đưa mắt ngước lên nhìn cậu.. "Hừm... mặc vậy thì sao, có mỗi anh, chẳng lẽ em ngại với anh?"

Vũ Hạo kéo vạt áo xuống thấp, cậu để lộ vẻ xấu hổ của mình ra. Tử Đằng thấy hai vành tai cậu đỏ lửng, thì hắn liền cười rồi đưa tay lên gần chỗ vết thương của Vũ Hạo. Vũ Hạo hơi giật mình nhưng ngay sau đó cậu lại mặc cho Tử Đằng làm điều đó…

Hắn lấy ngón tay rà quanh vết thương, làm cậu có cảm giác đỡ ngứa hơn. Tử Đằng vừa gãi nhẹ vừa hỏi.. "Thích không?"

Cậu gật đầu… "Thích"

Tử Đằng sợ gãi lâu sẽ làm đỏ da của cậu nên hắn dừng lại. Nhưng ngay sau đó Vũ Hạo cảm thấy chưa hết ngứa liền vội nói… "Anh làm vậy tiếp đi…"

Tử Đằng chỉ cười nhẹ rồi tiếp tục đưa ngón tay chuyển động quanh vết thương đang kéo da non trên đùi cậu. Hắn cười vậy nhưng trong lòng đau đến mức chỉ muốn những vết thương đó chuyển ngay sang cho hắn.

Vũ Hạo ngồi yên trên giường, cứ chăm chú cảm nhận từng chuyện động của ngón tay Tử Đằng. Cơn ngứa như được làm dịu, Vũ Hạo thích thú ngồi không hề nhúc nhích. Bỗng Tử Đằng cúi xuống hôn lên đùi cậu làm Vũ Hạo giật bắn mình liền đẩy nhẹ đầu hắn ra.

"Anh làm gì vậy?"

Tử Đằng giữ chân cậu lại, hắn không trả lời mà tiếp tục hôn thêm cái nữa. Vũ Hạo quên cảm giác ngứa, khuôn mặt lúng túng, đẩy Tử Đằng ra không được nên kệ hắn nghịch ngợm. Hắn hôn lên cao hơn thì Vũ Hạo cản mặt hắn lại..

"Anh... anh... tính làm gì vậy??"

Vũ Hạo dịch người lên giường, xua xua tay có ý muốn đuổi Tử Đằng đi.. "Anh đi ra đi…. Em không giỡn đâu"

Tử Đằng cũng lên giường theo Vũ Hạo, hắn trườn người đến chỗ cậu rồi hôn lên môi Vũ Hạo. Vũ Hạo cũng hôn lại nhưng vừa hôn vừa mắng Tử Đằng..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!