30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Hôm nay là ngày thứ 3 Vũ Hạo đi thử việc. Cậu dường như rất thích công việc ở TRẦN GIA. Sáng nay, Vũ Hạo quyết định dậy thật sớm để lên công ty tiếp tục với những bản thiết kế còn dang dở của mình. Thường thì giờ làm việc vào lúc 8h nhưng Vũ Hạo đã có mặt tại cửa công ty lúc 7h hơn. Vũ Hạo đi lên văn phòng vì nó ở tận tầng 12 của tòa nhà. Trong lúc đứng chờ thang máy thì Trần Tử Đằng đã xuất hiện phía sảnh đi vào.
Vũ Hạo không để ý đến sự có mặt của hắn bởi cậu còn đang chăm chú vào tờ giấy trên tay. Khi tiếng cửa thang máy mở ra thì theo phản xạ cậu bước vào, trong lúc vội cất tờ giấy vào túi xách thì hấp tấp làm đổ một đống giấy tờ ra.
Trần Tử Đằng nhìn thấy nhưng hắn không bước đến mà đứng từ xa nhìn cậu. Vội nhặt số giấy tờ rơi trên sàn nhà vào để kịp khi thang máy đóng cửa. Vô tình Vũ Hạo đánh rơi một chiếc chìa khoá nhỏ. Điều đó bị Tử Đằng phát giác trông thấy, đợi khi Vũ Hạo vào trong thang máy rồi đi lên thì hắn mới đến để nhặt chiếc chìa khoá đó lên. Tử Đằng cười và hắn nghĩ ra cái cách để tiếp cận cậu.
Sau khi Vũ Hạo lên tới văn phòng làm việc của mình, cậu đến bàn làm việc, sắp xếp mấy thứ lại một chút cho gọn gàng thì mới ngồi xuống ghế. Vũ Hạo kéo ngăn bàn ra để lấy một số tài liệu cần thiết thì cậu nhớ rằng đã hộc tủ đã được khoá. Cậu rất cẩn thận bởi bên trong có rất nhiều ý tưởng của cậu được cất giữ. Cũng vì không muốn hằng ngày phải mang đi rồi mang về nên cậu quyết định để chúng lại công ty và khoá lại một cách cẩn thận.
Vũ hạo lục tìm chìa khóa trong túi xách nhưng mãi vẫn không thấy, cậu sờ vào túi quần rồi đến túi áo cũng không thấy bóng dáng chiếc chìa khóa ở đâu. Cậu thở dài thườn thượt vì nghĩ sẽ lên sớm để làm việc, ai ngờ tài liệu bị kẹt trong tủ ngăn bàn thì lấy gì để làm. Chỉ có cách tìm thợ đến mở khoá giúp, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc cậu phải mất một đống thời gian.
Đang rầu rĩ và cố kéo cái hộc bàn ra bằng sức nên nó phát ra tiếng lớn..
Lúc này, Trần Tử Đằng bước đến gần chỗ bàn làm việc của Vũ Hạo. Trên tay anh ta là một ly cà phê còn tỏa ra hơi nóng. Hắn lên tiếng khi thấy cậu đang cố gắng kéo ngăn bàn ra.
"Hừm... cái ngăn bàn đó có lỗi gì với cậu hay sao mà trút giận lên nó vậy?"
Vũ Hạo giật nảy mình khi nghe thấy tiếng người hỏi mình phía sau. Cậu quay lại và phát hiện đó là sếp Trần, khuôn mặt đang có chút bực tức bỗng chuyển sang chế độ bối rối…
"Sếp... sếp Trần ạ…. dạ... dạ... cái tủ của tôi bị mất khoá. Tài liệu làm việc đang ở bên trong. Tôi chỉ…"
Tử Đằng nhìn cậu rồi nhìn lại cái ngăn bàn. "Tôi có lượm được một chiếc chìa khoá ở trước thang máy, không biết nó có phải của cậu làm rơi không"
Vũ Hạo chợt nhớ lúc nãy mình có làm rơi tài liệu ở đó và vội mừng lên trên nét mặt..
"Thật sao, sếp có lượm được chìa khoá ạ"
"Ừ, nó đang trong túi của tôi"
Tử Đằng gật đầu một cái rồi hắn hướng ánh mắt của mình xuống túi quần phía dưới. Sau đó hắn hơi nhỉnh cái tay cầm ly cà phê lên rồi nhỉnh tiếp bên tay cầm cặp táp. Ý muốn nói rằng hai tay của hắn đang bận cầm đồ, không tiện lấy chiếc chìa khoá đó cho cậu.
Vụ Hạo ngây thơ đến nỗi cậu nghe xong liền bước đến sát người Tử Đằng và không do dự bất cứ điều gì. Cậu liền đưa tay vào túi quần hắn một cách rất tự nhiên. Bên trái không có chiếc chìa khoá, cậu liền đưa tay sang bên túi phải, sờ soạng một lúc rồi ngây mặt ra nhìn Tử Đằng.
"Dạ không có"
Tử Đằng buông một câu làm Vũ Hạo đỏ bừng mặt.. "Tôi có nói trong túi quần sao?"
Vũ Hạo dán mắt vào túi áo ngực của Tử Đằng, coi vẻ cậu nôn nóng muốn tìm được chìa khoá. Tử Đằng hơi đẩy ngực mình lên phía trước một chút.
"Cậu xem, trong túi áo ngực có không"
Lại cái vẻ ngây ngô của Vũ Hạo cậu bước đến định đưa tay vào trong lớp áo nhưng Tử Đằng lại lùi lại phía sau một bước. Hụt một gang tay, Vũ Hạo ngước lên bắt gặp ánh mắt Tử Đằng đang cười cậu ta. Vũ Hạo đỏ tía tai và chế độ lúng túng lại được bật lên hết nấc. Tử đằng khẽ đưa một tay cầm ly cà phê lên..
"Cậu có thể cầm giúp tôi ly cà phê mà, hay cậu thích tự sờ người tôi hơn?"
Câu nói đó của Tử Đằng làm Vũ Hạo rối hết cả lên. Cậu đón vội ly cà phê từ tay hắn…
"Xin lỗi.. tôi vô ý quá"
Tử Đằng cười lưu manh, hắn cúi sát mặt cậu và nói nhỏ..
"Thực ra trong quần tôi cũng có một cái chìa khóa, chỉ là chưa tìm được ổ khóa thích hợp mà thôi"
Đầu óc Vũ Hạo quay cuồng lên suy nghĩ về câu nói chứa đầy hàm ý của Tử Đằng. Vũ Hạo bị Tử Đằng làm cho bối rối đến mức cậu phải lùi lại mấy bước chân..
"Sếp Trần, thực sự anh có thấy chìa khóa của tôi không.?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!