Chương 28: ,5 Và Chương 28

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Tử Đằng lái xe đưa Vũ Hạo về nhà hắn. Trên đường về Vũ Hạo không ngừng làm náo loạn trong xe. Cậu ta chỉ mới uống chút rượu đã làm càn, lúc thì mắng chửi Tử Đằng thậm tệ, lúc thì trách móc bản thân.

Về tới nhà, hắn đưa cậu lên phòng. Vũ Hạo nằm trên giường, mở mắt ra nhìn nhưng mọi thứ trước mắt đều hoa hết cả lên. Ruột gan như thiêu đốt, bắt đầu không tỉnh táo và nói lan man…

"Tử Đằng…. anh là…. tên…. khốn mà…."

"Anh không phải là nói…. yêu…. tôi nhiều lắm ... sao"

"Hôm trước... nói yêu tôi ... vậy mà... …. hôm sau đã ôm ấp kẻ khác…. đồ tồi… đồ tồi .."

Hết mắng hắn là kẻ không ra gì thì cậu lại tiếp tục khóc rồi trách bản thân…

"Tử Đằng... em sai rồi…. em không nên làm tổn thương anh. Là em yêu anh…. yêu rất nhiều…"

"Em... em phát ghen lên khi anh ... ở bên người khác…Em không chịu được... Là em yêu anh..."

Vũ Hạo không làm chủ được bản thân cứ thế vừa khóc vừa mắng chửi, vừa dằn vặt. Lúc này Tử Đằng không những chỉ đứng nhìn cậu trong bộ dạng say khướt đó mà hắn còn lặng lẽ dùng điện thoại quay lại hết những lời cậu nói khi nãy. Khi quay xong, hắn nhìn vào đoạn video trong điện thoại rồi cười...

"Em một mình uống rượu, em làm bộ dạng đáng thương cho ai coi hả? Không phải nói không yêu tôi sao? Em coi em đi, một chút thể diện cũng không giữ được."

Tử Đằng tiếp tục mở camera điện thoại lên, hắn đặt điện thoại lên bàn và hướng ống quay đến phía giường. Sau đó hắn trực tiếp tiến lại chỗ Vũ Hạo đang quằn quại vì cơ thể quá nóng, bứt rứt vì rượu. Hắn không do dự mà tự tay cởi đồ của Vũ Hạo ra.

Tử Đằng kéo Vũ Hạo dậy để cậu nhìn thấy hắn. Vũ Hạo chẳng còn thể nhận ra ai, Tử Đằng trực tiếp cúi xuống hôn cậu. Vũ Hạo trong cơn say cũng tiếp nhận nụ hôn đó, cậu dần nhận ra hơi ấm của một người đàn ông bên cạnh. Lấy lại chút tỉnh táo và nhận ra Tử Đằng đang ôm và hôn mình. Vũ Hạo gọi tên  hắn và hôn lại một cách cuồng dã.

"Tử Đằng…."

Tử Đằng chà xát những ngón tay lên da thịt đang nóng rực của cậu lúc này. Càng sờ đến chỗ nào thì Vũ Hạo càng như muốn thiêu cháy chỗ đó. Hắn miết qua đầu ngực thật nhiều lần làm Vũ Hạo phát tiết lên. Bản thân cậu cũng trở nên ham muốn, cậu chẳng quan tâm đến mọi việc trước đây như thế nào. Giờ Tử Đằng đang ở cạnh cậu, bản năng trỗi dậy và cậu cũng không muốn mất hắn.

"Tử Đằng…. em yêu anh….ư...ư…"

Tay cậu sờ đến cự vật của hắn. Tử Đằng rời người Vũ Hạo ra một khoảng ngắn. Hắn cầm cự vật cho cậu nhìn thấy...

"Em muốn nó chứ?"

Vũ Hạo gật đầu liên tục, còn chưa kịp phản ứng thì  tay cậu ta vồ lấy thứ đó của Tử Đằng rồi ngậm ngay vào miệng. Cự vật lớn dần trong khoang miệng, nó chèn ép và không đủ vị trí chứa nó. Vũ Hạo cố gắng mở rộng miệng mà ngậm hết. Vũ Hạo tham lam cho nó sâu vào tận cổ họng, suýt chút nữa làm cậu ho sặc. Tử Đằng rút cự vật ra khỏi miệng Vũ Hạo…

"Bình tĩnh, nó vẫn là của em mà…"

Vũ Hạo thấy bị cướp nó ra khỏi miệng liền lao đến, ngậm chặt hơn, mút mạnh hơn và cổ họng gầm lên một tiếng..

"Trả đây... của.. em mà….…a   a .. Tử Đằng….a…...a…"

Tử Đằng không ngừng đưa tay kích thích đầu ngực của cậu, mỗi lần vân ve là mỗi lần rên lên từng hồi. Miệng không ngừng hoạt động mút rồi liếm thứ đó.

Tử Đằng không buông tha cậu, hắn lại "tra tấn" cậu với hàng loạt câu hỏi…

"Không phải em nói không có hứng với anh sao?"

Vũ Hạo sợ  Tử Đằng không làm nữa. Lúc này chẳng còn chút liêm sỉ nào. Vừa ngậm, vừa hổn hển trả lời..

"Có hứng... có hứng... rất thèm anh...ư….ư…"

"Vậy em nói xem lúc anh làm em, em thấy thế nào?…"

Không thấy Vũ Hạo trả lời, chỉ thấy cậu miệt mài hôn, mút cự vật một cách thèm khát. Hắn liền rút ra khỏi miệng cậu rồi kéo cậu lên mà hôn môi một cách điên cuồng.. Phía dưới Tử Đằng đem cự vậy cọ qua lại làm cậu càng phát điên lên…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!