30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Cả một đêm Vũ Hạo nghĩ về chuyện của cậu với Tử Đằng. Ngay lúc này chính bản thân cậu cũng không biết tại sao lại có thể làm được những hành động như vậy. Trong đầu rối như tơ vò, hình ảnh lạnh lùng của Tử Đằng hôm nay cứ làm Vũ Hạo nặng lòng. Rõ ràng là cậu muốn hắn ta đừng tìm đến cậu nữa, ấy vậy mà tối qua cậu đã thấp thỏm nhìn ra cửa sổ rất nhiều lần.
Vì ngủ trễ khiến sáng dậy làm Vũ Hạo uể oải, người mệt mỏi, đôi mắt có chút thâm quầng. Cậu cố lê mình lên công ty. Vũ Hạo luôn khẳng định trong lòng rằng chẳng hề yêu Tử Đằng, nên cậu cố bỏ hình ảnh hắn ta ra khỏi đầu lúc này. Vội vã đi làm mà quần áo chẳng kịp ủi, đầu tóc rối bời, cậu cũng chẳng để ý bản thân. Khi bước vào thang máy của công ty thì bên trong có rất nhiều người. Vũ Hạo không hề để ý đến ai cả, cho đến khi một trong số những người trong thang máy cất tiếng hỏi cậu..
"Anh gì ơi…. cho em hỏi phòng thiết kế ở đâu ạ?"
Vũ Hạo ngó sang người hỏi mình, đó là một cậu thanh niên khá trẻ, khuôn mặt ưa nhìn, quần áo rất chỉnh tề. Vũ Hạo trả lời câu hỏi của cậu ta..
"À tôi cũng ở phòng thiết kế, cậu cứ đi theo tôi là tới"
"À dạ vâng, vậy cảm ơn anh!!!"
Vũ Hạo cũng không chú ý lắm, hướng mắt nhìn lên phía đèn báo của thang máy và đợi đó chạy đến số tầng của cậu làm việc. Khi thang máy vừa lên thì bên cạnh cậu trai đứng bên cạnh gọi điện thoại. Trong cuộc điện thoại, cậu nói với người đó với giọng khá nũng nịu…
"Anh Tử Đằng, em lên công ty anh rồi nè, sắp tới phòng thiết kế. Công ty anh rộng quá, không biết tìm phòng chỗ nào luôn á."
Vũ Hạo nghe cậu ta gọi tên Tử Đằng liền quay sang, lúc này mới chú ý đến người vừa hỏi cậu khi nãy. Cậu ta nghe điện thoại xong thì thang máy vừa mở ra, Vũ Hạo cố tình bước chậm lại. Cậu trai đó đi theo Vũ Hạo, rối rít hỏi..
"Anh gì ơi, tới phòng thiết kế chưa ạ?"
Vũ Hạo căn bản muốn biết người này là ai nên cười nhẹ nói lại.
"Kia, phòng thiết kế kia. Cậu là nhân viên mới hả?"
Cậu trai đó lúng liếng đôi mắt nhìn đến phòng thiết kế..
"Dạ không…. à mà cũng đúng, em cũng sắp vào TRẦN GIA làm việc"
"Cậu quen sếp Trần sao?"
Cậu trai đó đáp lại mà không đắn đo điều gì.
"Anh ấy là người yêu của em…"
Vũ Hạo điếng người, cậu dường như không muốn bước vào phòng làm việc nữa. Cậu trai đó nhìn lên cửa thấy dòng chữ phòng thiết kế liền vui vẻ thốt lên..
"A…. phòng thiết kế đây rồi, cảm ơn anh nhé!"
Vũ Hạo miễn cưỡng gật đầu rồi cậu lại không đi vào mà quay ngược trở lại thang máy. Tự nhiên cậu muốn ra khỏi công ty. Thang máy một lần nữa di chuyển xuống dưới, Vũ Hạo sững sờ người vì người khi nãy đã nói cậu ta là người yêu của Tử Đằng. Vậy là hắn ta cũng chỉ là lừa dối cậu thôi sao? Trong lòng tự nhiên hờn dỗi, rõ ràng chính cậu muốn né tránh tình cảm đó, sao giờ cảm thấy khó chịu vô cùng.
Thang máy di chuyển đến tầng dưới cùng, cửa thang máy vừa mở ra Vũ Hạo chưa kịp đi ra thì người đi vào là Tử Đằng. Trớ trêu thật, người cậu đang nghĩ đến lại xuất hiện. Tử Đằng thấy Vũ Hạo xuất hiện khi thang máy đi xuống, nghĩ rằng cậu ta muốn ra. Nhưng không thấy cậu ấy bước ra nên đành bấm thang máy chạy lên lại. Vũ Hạo như chôn chân tại một chỗ, cứng đờ người. Tử Đằng cũng chỉ nhìn cậu lúc vào thang máy, nhưng sau đó đứng lùi lên trên cậu một bước, không hề quay lại nhìn cũng không hề nói chuyện với cậu. Không khí thật nặng nề với Vũ Hạo. Cậu cảm tưởng như thang máy không di chuyển, sao lại có thể lâu như vậy cơ chứ.
Thời điểm này cũng là lúc nhân viên đi làm, họ di chuyển từ tầng này sang tầng khác, thang máy đừng lại thì có người lại đi vào. Chỉ một lúc bên trong đã chật, Tử Đằng cũng dịch người ra sau để người chỗ cho người khác đứng. Mọi người khi vào đều cúi đầu chào Tử Đằng. Hắn ta cũng chỉ gật đầu chào lại. Tử Đằng càng lúc càng đứng sát Vũ Hạo hơn. Cậu nép mình sát vách thang máy, chú ý đến cổ tay Tử Đằng đã không còn chiếc vòng tay của cậu tặng nữa. Trong lòng lại thắt lại, cảm giác đó thật sự khó chịu.
Thang máy lại dừng, lại có thêm người vào. Tử Đằng thõng một bên bàn tay bị đau xuống vô tình chạm vào tay của Vũ Hạo. Vì lớp băng phía ngoài làm hắn ta không nhận ra rằng đang chạm tay cậu. Nhưng vì cái chạm nhẹ đó làm tim Vũ Hạo đập nhanh đến nỗi chính cậu cho rằng tất cả mọi người đang đứng trong thang máy nghe được tiếng tim cậu đập. Đúng ra cậu sẽ tự động tránh né cái chạm khẽ đó nhưng cảm giác thật lạ, bản thân cậu lại không muốn dừng lại.
…………….
Người trong thang máy cũng ra gần hết. Lúc Tử Đằng đi ra, Vũ Hạo mới như thở được, cậu cũng nhận ra đó là tầng của cậu làm việc. Lại bỏ đi cái ý định muốn đi về, cậu cũng bước ra ngay sau đó. Lúc này trước mặt cậu là cảnh cậu trai khi nãy vừa thấy Tử Đằng thì liền chạy từ phòng Thiết Kế ra ôm lấy hắn ta. Đã vậy Tử Đằng cũng tươi cười với cậu ấy. Vũ Hạo chỉ cách hai người họ phía sau vài mét.
Vũ Hạo nghe rõ Tử Đằng với cậu ta nói những gì…
"Em chờ anh lâu chưa?"
Giọng nũng nịu "Người ta chờ lâu ơi là lâu rồi á"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!