Chương 26: Ngày Thứ 26

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Em không yêu anh. Em xin lỗi!" Câu nói đó vang mãi trong đầu Tử Đằng. Cả đêm hắn làm bàn với những ly rượu cay nồng. Trong cuộc đời hắn đau nhất là lúc mẹ hắn qua đời. Nhưng rồi lần này trái tim hắn lại đau thêm lần nữa. Có phải hắn chỉ là kẻ mềm yếu trước tình yêu. Hắn muốn mượn rượu để quên đi vết thương lòng ư? Nhưng đây đâu phải là tính cách của hắn. Không phải hắn luôn là kẻ lạnh lùng, ngạo mạn, chẳng bao giờ bị thứ tình cảm gọi là tình yêu chi phối hay sao.

Sao giờ lại vì một người mà có thể dễ dàng suy sụp được. Chẳng lẽ từ trước đến giờ, đây mới là con người thật của hắn ư?

Sáng sớm, Tử Ngôn đến tìm em trai mình. Bấm chuông nhưng không thấy ai ra mở cửa. Tử Ngôn thấy xe của Tử Đằng vẫn ở ngoài, nghĩ rằng em trai mình đang ở trong nhà. Nhập mật mã cửa và cánh cửa liền mở ra, Tử Ngôn không do dự và bước vào trong. Tiếng gọi Tử Đằng vang từ dưới lầu nhưng không thấy hắn trả lời. Tử Ngôn cau mày, liền đi lên trên phòng hắn. Vừa mở cửa phòng thì mùi rượu, thuốc lá xộc thẳng vào mũi Tử Ngôn.

Trong lòng đầy hoài nghi, Tử Ngôn mở rộng cửa hơn rồi đi hẳn vào trong. Lúc này Tử Ngôn nhăn trán khi thấy trên sàn nhà có vài vỏ chai rượu. Không thấy Tử Đằng đâu nhưng để ý có tiếng nước xả trong nhà tắm. Tử Ngôn đi đến phía cửa sổ, đưa tay kéo cỡ rèm cửa ra để nắng vào phòng. Hướng cửa là hướng Đông, vừa mở cửa nắng đã làm căn phòng của Tử Đằng sáng lên trông thấy. Mọi thứ bề bộn cứ thế đập vào mắt Tử Ngôn. Chỉ một lát sau Tử Đằng bước từ phòng tắm ra, hắn bất ngờ khi thấy anh trai mình trong phòng. Người chưa kịp lau khô, Tử Đằng lấy khăn quấn vội phần dưới lại.

"Anh đến khi nào vậy, sao không gọi em?"

Tử Ngôn nheo mắt nhìn em trai mình "Anh gọi có thấy em ra mở cửa đâu. Đang bị thương sao còn uống rượu"

Tử Đằng giấu đi mọi chuyện, hắn gượng cười… "Em không ngủ được, nên uống một chút cho dễ ngủ thôi?"

"Vết thương nước có vào không?"

"Chắc có"

Tử Ngôn lấy thuốc và miếng băng mới. Tử Đằng ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu lên cho anh trai mình gỡ miếng gạc cũ ra.

"Hừm, để nước vào vết thương rồi, lần sau chú ý hơn đi"

"Cũng không đau lắm"

Dứt lời Tử Ngôn ấn ngón tay vào vết thương của Tử Đằng làm hắn la lên một tiếng.

"Á…. đau"

"Anh tưởng em không biết đau"

Tử Ngôn lau lại vết thương, nhìn rõ vết chỉ khâu.

"Chắc để lại sẹo đấy"

Tử Đằng không trả lời, hắn vẫn ngồi ngoan ngoãn cho Tử Ngôn dán miếng gạc mới lên vết thương trên trán hắn. Tử Ngôn nhìn lại tay hắn rồi hỏi tiếp

"Tay còn đau không?"

"Không"

"Em lên công ty chứ?"

"Vâng, tiện anh chở em đi với"

Tử Ngôn ừ nhẹ một cái rồi bảo Tử Đằng mau thay đồ còn Tử Ngôn đi xuống dưới nhà. Tử Đằng đứng dậy, nhìn bản thân mình trong gương. Đôi mắt có phần trũng xuống, hắn gườm mặt nhìn lại và cười nhếch miệng một cái sau đó mới thay bộ đồ mới vào người.

Hai anh em họ Trần rời nhà đến công ty ngay sau đó. Tử Đằng không tỏ ra rằng mình là kẻ thất tình đang đau khổ. Hắn luôn cố mỉm cười và nói chuyện với Tử Ngôn với thái độ rất vui vẻ. Kỳ thực Tử Ngôn đã nỗi lòng của hắn, đằng sau nụ cười đó, là nỗi buồn đang được che giấu khá tốt, khiến ai trông thấy hắn đều chẳng thể nhận ra rằng hắn là một kẻ đang bị nỗi đau gặm nhấm, ăn mòn từng thớ thịt.

…………

Gần 8h sáng

Tử Đằng và Tử Ngôn đi vào công ty cùng nhau. Nếu như họ ăn mặc giống nhau và kiểu tóc để giống nhau thì nhiều người nhầm giữa Tử Đằng và Tử Ngôn khi gặp lần đầu tiên. Tử Ngôn thấp hơn Tử Đằng một chút nhưng cũng không làm mất đi phong thái của một người anh trai. Hai người họ vừa bước đến thang máy, vừa hay có một cửa mới mở. Tử Ngôn mau chóng đi nhanh hơn, gạt ngang tay trước cửa thang máy để thang máy dừng đóng lại. Tử Đằng đi sau và cũng theo bước chân của Tử Ngôn đi vào thang máy đó.

Nhưng khi bước vào Tử Đằng nhận thấy Vũ Hạo đã đứng ở bên trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!