Chương 21: Ngày Thứ 21

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Trong giấc mơ, cái cảnh bị gã đàn ông to béo đè lên người, dùng cái tay bịt chặt miệng và cái lưỡi dài cứ thế liếm trên da thịt làm Vũ Hạo sợ hãi mà hét lên. Cậu mở trừng mắt, mồ hôi đầm đìa trên trán, tay chân không ngừng cào loạn. Lâm Phong ngồi bên vội giữ lấy tay cậu…

"Vũ Hạo…. bình tĩnh, em an toàn rồi…."

Vũ Hạo thở gấp, nước mắt ứa ra…

"Cứu em…. hức... cứu em…"

"Bình tĩnh…. anh đây… không sao rồi"

Vũ Hạo nhận ra mình đang ở nhà Lâm Phong. Đêm qua sợ cậu ở một mình sẽ không an toàn nên Lâm Phong đã đưa Vũ Hạo về nhà anh ta. Vũ Hạo gượng dậy ôm lấy Lâm Phong cậu oà lên…

"Tại sao... tại sao Tử Đằng lại đối xử với em như vậy cơ chứ?"

Vũ Hạo khóc nấc lên, tim cậu đau đến tột cùng. Cậu vừa lại nói tiếp trong nước mắt…

"Tại sao lại làm vậy với em…. Là đã từng nói yêu em cơ mà"

Lâm Phong chỉ biết ghì chặt Vũ Hạo vào lòng anh ta. Anh ta hiểu cảm giác của Vũ Hạo lúc này như cảm giác của anh ta 2 năm trước. Cảm giác đó đau lắm và luôn tự hỏi rằng người ta nói yêu mình nhưng tại sao lại đối xử với mình như vậy. Lúc này mới chỉ hơn 4h sáng, đêm qua đã phải đến gần sáng Vũ Hạo mới có thể chợp mắt được. Lâm Phong cũng không ngủ, anh ta cứ ngồi bên chờ Vũ Hạo sao giấc ngủ nhưng cậu ấy cứ luôn giật mình và hoảng loạn. Nhìn Vũ Hạo như vậy khiến Lâm Phong tức giận trong lòng.

Lâm Phong siết chặt tay và nghĩ rằng tại sao không giết chết tên khốn kia.

Bởi hắn không chỉ có ý định làm hại Vũ Hạo là là kẻ đã từng làm điều đó với Tử Ngôn. Rồi Lâm Phong nhờ đến từng câu nói của ông Lục "Không phải người đã giúp mày không phải ngồi tù 2 năm trước đây sao? Thằng người yêu mày đã từng lên giường với tao để mày thoát tội đó thằng ngu"

Câu nói đó cứ văng vẳng bên tai Lâm Phong khiến anh ta không thể nào chợp mắt được. Rồi Lâm Phong là nhớ đến những ngày bị tạm giam, rồi được thả ra mà không bị xử phạt gì cả. Đến lúc này Lâm Phong mới nhận ra có điều gì đã xảy ra trong thời gian đó mà Lâm Phong không muốn nghĩ nữa. Tâm trạng Lâm Phong cũng rối bời, đôi mắt sâu xuống khi cả đêm thức trắng. Bàn thay Vũ Hạo không buông, cứ nắm chặt lấy tay Lâm Phong.

Bởi lúc này cậu sợ rằng sẽ có người đến làm hại cậu và không có ai đến cứu.

…………..

Phải đến gần 6h sáng, Lâm Phong gục cạnh giường của Vũ Hạo mà ngủ một chút nhưng rồi lại tỉnh khi Vũ Hạo khẽ cựa người. Anh ta kéo chăn lại cho cậu ấy, ngồi nhìn Vũ Hạo một chút nữa rồi ra khỏi phòng. Lúc này trời đã sáng, mặt trời đã lên, một ngày mới bắt đầu, mọi thứ rực rỡ như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong mắt Lâm Phong thì chẳng thấy chút nắng nào, chỉ toàn là màu xám xịt mà thôi.

Lâm Phong thay đồ rồi đi đến TRẦN GIA. Lúc này đồng hồ đã hơn 8h sáng, mọi người trong công ty đã đi làm. Lâm Phong vào thang máy, anh ta mang theo bộ mặt rất đáng sợ. Nhân viên có gặp chào Lâm Phong nhưng anh ta không hề đáp lại một tiếng nhỏ. Lâm Phong không vào phòng thiết kế mà bước chân hướng đến thẳng văn phòng của Tử Đằng. Đi qua bàn làm việc của Thanh Thanh thì cô ta rối lên gọi lại…

"Quản lý Lâm, anh đừng vào. Sếp Trần nói đừng ai làm phiền sếp"

Trước đó Tử Đằng đã đến công ty từ rất sớm. Thanh Thanh sợ hãi vì chuyện hôm qua đã không đi làm mà lại nhờ Vũ Hạo nên cô không dám nhìn thẳng mắt Tử Đằng. Hắn ta đi đến mà khiến Thanh Thanh lạnh sống lưng. Và rồi hắn nói rõ từng từ một…

"Cấm mọi người vào phòng của tôi"

………..

Thanh Thanh cản Lâm Phong khi thấy anh ta chuẩn bị đi đến phòng của Tử Đằng. Nhưng lời nói của Thanh Thanh lúc này vốn dĩ Lâm Phong không hề để ý đến. Bước chân không có ý định dừng lại. Thanh Thanh vội chạy theo sau để cản Lâm Phong vào phòng, nhưng rồi cửa phòng bị đạp bật ra. Tử Đằng lúc này đang ngồi hút thuốc, cả căn phòng toàn khói thuốc lá. Dường như Tử Đằng đã hút liên tục từ khi vào phòng cho đến lúc này.

Thanh Thanh không cản Lâm Phong được nên rối lên xin lỗi…

"Sếp Trần, tôi xin lỗi, tôi đã cản anh ta nhưng…."

Tử Đằng đưa tay lên như muốn nói Thanh Thanh đi ra ngoài. Cô ấy không nói thêm câu nào nữa, liền nghe theo lời của Tử Đằng. Lâm Phong không đợi thêm giây nào nữa cả. Anh ta trực tiếp tiến đến túm cổ áo Tử Đằng lên…

"Cậu có phải là tên khốn không hả. Cậu có biết Vũ Hạo đã suy sụp như thế nào không?"

Vừa dứt lời thì Lâm Phong đấm cho Tử Đằng một cái, khoé môi hôm qua bị anh ta đánh vẫn còn tím đỏ, giờ thêm cú đấm nữa, máu cứ thế chảy ra từ miệng Tử Đằng... Hắn không phản kháng lại, mặc cho Lâm Phong đánh mình. Lâm Phong vẫn tức giận, trong cơn cuồng nộ đã đánh Tử Đằng té xuống sàn nhà. Tài liệu rơi đầy trên mặt sàn, dính đầy máu của Tử Đằng. Đến khi tay Lâm Phong cũng trầy một mảng, dính máu hắn ta thì anh ta mới chịu dừng tay.

Lâm Phong ngồi lại trên ghế, mặc cho Tử Đằng gắng gượng đứng dậy với vết máu chảy quanh mắt hắn. Hắn tìm đến điếu thuốc rồi bật lửa châm điếu thuốc đó. Ngồi lên ghế xoay rồi tựa lưng vào đó nhìn về phía Lâm Phong đang ở ghế sofa như muốn nghe điều gì đó từ hắn. Tử Đằng quẹt máu ở đuôi mắt, trong lúc này hắn không thấy đau. Nên mặc cho Lâm Phong đánh mình. Nhả ra một vòng khói rồi nói..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!