30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Suốt đêm hôm qua Tử Đằng ở lại bên Vũ Hạo. Đến sáng sớm khi Vũ Hạo tỉnh dậy đã thấy mình nằm sát ngực Tử Đằng. Cậu khẽ cựa người nhưng hắn vẫn ngủ rất say, Vũ Hạo nhìn vào khuôn mặt đang ngủ ngon của hắn mà không rời mắt. Lúc này Vũ Hạo lại nghĩ đến chuyện cậu nghe được hôm qua giữa hắn và Lâm Phong. Tim cậu lại thắt lại, đau lòng khi thấy người đàn ông đang nằm cạnh cậu lúc này luôn đùa giỡn với tình cảm của cậu. Nước mắt một lần nữa ứa ra, bỗng Tử Đằng mở mắt bất ngờ.
Vũ Hạo vội cúi gục đầu vào ngực hắn. Đôi mắt đó hoe đó cũng không thể giấu được Tử Đằng. Hắn kéo cậu lên thì cậu lại càng ôm lấy hắn. Tử Đằng đành trượt người xuống ngang với tầm mắt của Vũ Hạo...
"Sao vậy?"
Vũ Hạo lắc lắc đầu, ánh mắt tránh né hắn. Tử Đằng kéo Vũ Hạo sát vào người, hắn ôm chặt cậu.
"Có phải em nghĩ anh không yêu em đúng không?"
Vũ Hạo bất ngờ khi Tử Đằng hỏi cậu câu đó, cậu vẫn đang bị hắn ôm chặt, cảm giác như Tử Đằng luôn biết cậu nghĩ gì. Vũ Hạo khẽ đẩy người Tử Đằng ra và nhìn hắn..
"Anh cũng thấy thế sao?"
Tử Đằng cười rồi lại ghì cậu vào lòng. Vũ Hạo chẳng nhận được câu trả lời nào từ phía Tử Đằng. Cậu cũng không hỏi lại hắn nữa, trong lòng vẫn là câu hỏi rất lớn chưa được giải đáp..................
Sáng hôm đó, Tử Đằng nói Vũ Hạo ở nhà đến khi nào khoẻ thì mới đi làm, nhưng cậu đã không nghe lời, một mực đòi lên công ty với hắn. Tử Đằng cũng không làm sao được đành chiều theo ý cậu. Hắn đưa cậu đến công ty, khi đến gần thì Vũ Hạo nhìn qua Tử Đằng..
"Anh dừng xe ở đây được rồi, đến gần mọi người sẽ thấy em đi với anh, họ lại bàn tán khó coi lắm"
Tử Đằng biết Vũ Hạo đang trách móc sự vô tâm của hắn nhưng hắn vẫn làm theo ý cậu. Dừng xe để cho Vũ Hạo xuống, điều đó khiến cậu càng đau lòng hơn. Khi xuống xe, chân không muốn bước tiếp nữa. Cậu chán cái mối quan hệ mập mờ này lắm rồi. Vũ Hạo muốn nhanh chóng kết thúc bởi càng lúc cậu càng mất niềm tin với Tử Đằng. Vũ Hạo bước những bước chân nặng nề đến công ty. Nhưng vừa đến cửa công ty thì Tử Đằng đã đứng sẵn ở đó.
Hắn cười và nói với giọng trêu đùa cậu..
"Mỏi chân không?"
Vũ Hạo còn chưa kịp phản ứng thì Tử Đằng đã nắm lấy tay cậu kéo đi. Hắn đi đến thang máy, cả hai cùng đi vào, cửa thang máy vừa khép lại hắn đã dồn cậu vào một góc. Tử Đằng cúi sát mặt cậu..
"Hừm... lần sau còn nói với anh giọng đó, anh sẽ thả em ở chỗ xa hơn."
Vũ Hạo bị hắn làm cho bối rối, nhất là lúc này đang ở công ty. Nhìn khuôn mặt của cậu đang bị hắn doạ, Tử Đằng cười rồi lập tức cúi xuống hôn cậu. Thang máy cứ thế di chuyển lên đến tầng làm việc của Vũ Hạo, cửa thang máy mở ra. Lúc này có rất nhiều nhân viên đứng bên ngoài chờ. Cửa vừa mở thì mọi người đều thấy cảnh hai người đàn ông đang khoá môi nhau. Họ không biết có nên bước vào hay không, Tử Đằng biết cửa thang máy đã mở. Hắn vẫn không rời môi Vũ Hạo mặc cho cậu đang đẩy hắn ra.
Tay Tử Đằng sờ đến nút đóng cửa và cho thang máy tiếp tục di chuyển.
Vũ Hạo bị hắn làm cho đỏ ửng mặt, phải một lúc lâu sau Vũ Hạo mới có thể cắt được sự ngông cuồng này của Tử Đằng...
"Tử Đằng, anh điên rồi"
Vũ Hạo cau mày, gườm Tử Đằng một cái. Hắn lại cười và nói nhỏ..
"Trưa đợi anh, anh đưa em đi ăn"
Lúc sau Tử Đằng ra khỏi thang máy, cậu cũng đi ra theo sau đó. Nhìn hắn không giống như mấy ngày trước. Hắn chủ động hôn cậu mặc cho nhiều người nhìn thấy, chủ động rủ cậu đi ăn và còn rất vui vẻ với cậu khi trên công ty. Cứ như là một người hoàn toàn khác. Hắn là vì hắn đã nhận ra cậu biết điều gì đó, chỉ là muốn đối tốt với cậu để cậu tin tưởng hắn hơn, không còn ngờ vực tình cảm của hắn nữa. Vũ Hạo vừa đi vừa suy nghĩ mà không hề biết mình đã về bàn làm việc ngồi từ khi nào.
Cho đến khi Lâm Phong đến cạnh.
"Vũ Hạo... Vũ Hạo...."
Lâm Phong phải gọi đến tiếng thứ 3 thì Vũ Hạo mới giật mình nhìn anh ta.
"Em sao vậy? không được khoẻ à?"
Vũ Hạo bừng tỉnh lại "À... à không. Em không sao chỉ là đang mải suy nghĩ"
Lâm Phong biết Vũ Hạo đã nghĩ đến chuyện gì, anh ta cũng không muốn hỏi đến điều đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!